Thứ Bảy, 28 tháng 9, 2013

'Ta nhất mực thắng thơ một mực thua'.

Tôi nhìn cuộc thế trong dạng tổng thể, không dính vào cái gì cụ thể

'Ta nhất định thắng thơ nhất định thua'

Khi tâm hồn đã có thiền định thì có thể làm lung tung các nghề vì khi thiền thì làm cái gì, chú tâm vào cái đó. Làm thơ chẳng nhẽ “đáng sợ” vậy?  Người làm thơ cũng đáng được thông cảm.

Khoảng 500 người dự mà chỉ có 40 người Việt Nam thôi. Tôi làm cuốn  Á kinh siêu sinh tĩnh thổ, cuốn Tử Thư,  nếu chăm chỉ mỗi tháng tôi kiếm được trăm triệu đồng. Làm gì thì làm, chỉ cần có một câu thơ hoặc lưu danh thiên cổ!  Ông nói bệnh làm thơ ngày một nặng mà xem ra chưa có thuốc chữa, nhưng đã có những kẻ lợi dụng để trục lợi?  Chính vì bệnh làm thơ tràn lan nên có người lợi dụng, đến các phường xã cho người ta giấy chứng thực thi sĩ đo đỏ, vuông vuông kiếm cả tỷ bạc.

Ông lý giải thế nào về hiện tượng này?  Cái này tôi đã viết: “Biết bao nhà thơ vô danh/ Nhưng vần thơ đã trở thành ca dao/ sao thi sĩ ngôi sao/ Suốt đời chẳng để câu nào cho ai”.

Ai cũng làm cả thì thơ chỉ có thua! Vì nghèo mà đi làm thơ, làm thư lại nghèo hơn. Có người được đóng triện xác nhận thi sĩ cấp phường, về khao cả làng. Tôi cho nhà thơ không cần danh, không cần lợi nhưng cần san sớt.

Có những người sáng dạ giỏi giang vẫn bị nàng thơ lừa. Người nào làm câu thơ dở ơi là dở đọc lên mình cũng nên trân trọng lắng nghe vì đó là cái tâm của người ta. Cuộc thế trong chiều dài của nó, công bằng lắm, anh làm thơ hay người ta biết, anh làm thơ không muốn nhận bản quyền lại có bản quyền.

Kiến thức ngày càng xa vô thức thì thơ đi xuống. Một tập đoàn truyền thông mời tôi nói chuyện thơ ở rạp hát Lớn.

Văn minh tiến lên, thơ văn đi xuống. Cho nên giờ nhà thơ trẻ của Việt Nam vẫn là Hồ Xuân Hương! Văn minh tiến lên, thơ văn đi xuống. Thơ đang bế tắc cũng do đời sống tâm linh có nhiều vấn đề. Làm thầy thuốc, cảnh sát hay cave đều có thể nhìn đời méo mó. Nghe xong cảm động vỗ tay, tiền rất hậu hĩ, máy bay đi phi cơ về. Cả Phật, cả bồ, cả chó mèo.

Tất thảy là một sự háo danh. In sách dăm bảy trăm trang để đăng chân dung các “nhà thơ” cấp phường xã kiếm bộn tiền.

Làm thơ dân gian thì bằng lòng không có bản quyền, đừng bao giờ tranh chấp bản quyền.

Tôi cho rằng đó là cái bệnh của xã hội:  Tự do sướng nhất trên đời/Tự lừa còn sướng hơn mười tự do. Bơ phờ vì làm thơ nuôi chó chọi gà, ông có theo dõi thời sự làng thơ hiện giờ và có đánh giá gì không?   Tôi không theo dõi, chỉ bằng trực cảm để đánh giá thôi.

Từng là sỹ quan lục quân, giáo viên, sau đó đi vẽ truyền thần, bốc thuốc, chữa bệnh, đấu quyền anh, nuôi chó, nuôi mèo, nuôi gà. Ngày nào cũng bắt ăn thịt gà thì anh có sợ không.

Đơn giản thôi, tôi viết một bài kinh cầu siêu cho một con chó, cho những người thống khổ vì chó đẻ, mỗi bài được 4 triệu đồng, đọc trong 5 phút thôi. Thơ đang bế tắc cũng do đời sống tâm linh có nhiều vấn đề.

Có người bỏ chạy trước cái gọi là thơ nhưng thơ thực thụ phải kết nối và đưa người ta xích lại gần nhau chứ?  Tôi đi chuyện trò thơ cho một công ty truyền thông nước ngoài, họ trả thù lao rất cao. Tôi làm thơ rồi tôi nuôi chó, hai cái trái ngược với nhau nhưng là một đấy. Cố nhiên không phải thơ nào nhiều người thuộc cũng hay. Siêu lừa đệ nhất nàng thơ/Vì nàng từ cõi mơ hồ sinh ra.

Tôi làm rất nhiều nghề. Nên bây giờ nhà thơ trẻ của Việt Nam vẫn là Hồ Xuân Hương. Một thi sĩ nuôi chó có thuộc tính thơ. “Thà rằng ở với thằng tù/ Còn hơn với thằng tu vờ vĩnh”. Hiện nay người ta còn mắc bệnh giả. Cuộc sống ngày nay, người ta chưa định hình được cái gì cả. Con người ta làm nghề gì thường nhìn cuộc thế bị méo đi một tẹo theo góc độ nghề nghiệp của mình. Tiêu chí thơ hay rất dễ, thơ năng thơ nhiều người thuộc.

Thực ra lúc làm thơ này tôi không nghĩ đến tiền, chỉ vì thông cảm với những người có chó cưng bị chết. Nói cho cùng làm thơ vẫn đáng trân trọng. Tôi hỏi tổng giám đốc, thơ này đọc bằng tiếng Việt, các ông có hiểu gì đâu. Tôi làm thơ để đàm luận với người khác, cũng là một cách học.

Phật nghìn tay nghìn mắt, đời mỗi người mỗi ý, nhưng chân lý chỉ có một. Ông nào làm thơ, kể cả ông to đều có tâm lí rất kỳ là nghĩ thơ mình kinh lắm, đụng chạm lắm, nhạy cảm lắm.

Bố tôi nói với tôi, anh có làm thơ cũng nên là thơ dân gian. Ông vừa làm thơ vừa nuôi chó. Bảo Sinh san sẻ: Người người làm thơ, nhà nhà làm thơ, ta nhất định thắng thơ khăng khăng thua. Nguyễn Bảo Sinh  Thực ra thú chơi cao quý nhất của con người là thơ chơi chữ. Tác giả phải cân đong đo thơ bằng độc giả chứ không phải cân đong thơ bằng chính mình. Ông nói làm thơ không vì tiền, không vì danh lợi thì vì cái gì?  Tôi viết thế này:  “Khi đã ngộ đạo cho mình/ Nếu không san sớt sẽ thành vô minh/Tự học lời nói của mình/Đó là cách học trở nên vô ngôn”.

Có ông chức rất to tôi không tiện nêu tên, nói với tôi: “Tôi làm bài thơ này kinh lắm”. Làm thơ trong tiếng chó sủa mèo kêu có cảm thấy hiệp lắm không?  thích hợp lắm.

Vấn đề không phải là đối tượng mà là cách mình thực hành đối tượng đó. Không thể nói sự giám định bài thơ qua sàng lọc của thời kì, qua nhiều từng lớp khác nhau, lại sai được. Tuy vậy cũng là thứ dở hơi đáng yêu đáng quý trọng, không nên báng bổ. Phương châm làm thơ của tôi:  “Câu thơ khi tỏ khi mờ/ Lý trên bác học, tình thừa dân gian’”.

Không gì mê ly và thú vị bằng chơi chữ. “Anh nhầm rồi, mấy ông lãnh đạo không cần nghe ông nói, họ nhìn vào mặt những người Việt Nam nghe thơ ông xem họ có cảm động không, nếu cảm động thì các ông ấy biết thơ rất quan yếu trong vấn đề truyền thông”.

Trò chuyện xong ông chủ tịch tập đoàn bảo: “Tôi nghe bác Sinh trò chuyện xong, vô cùng đau khổ tại sao bác chỉ là người thường nhật, nuôi chó làm thơ mà bác nói chuyện hay như thế, mà sao các bạn ngồi đây học hết Đông Tây cổ lai đi truyền thông không thuyết phục được người khác”. Mà vấn đề kinh khủng nhất của thơ chính là không hay, chứ một khi đã hay thì không sợ phạm một cái gì cả.

Tôi đọc rồi nói thơ của ông có một vấn đề rất kinh khủng, đó là thơ không hay. Trong thơ tôi tính chất gì cũng có, đó là cuộc sống của tôi, tôi sống rất nhiều cảnh giới, cảnh giới nào tôi cũng đắm đuối với nó.

Cho nên:  “Nghe bồ đọc thuộc thơ ta/ Sướng hơn được giải gọi là Nobel/Làm thơ được tử tù khen/ Sướng hơn Văn Miếu khắc tên mu rùa”.

Tôi không hiểu sao dân tộc ta xem thơ như tôn giáo mà nền thơ ca hiện lại suy thoái như vậy. Ông có ông bố mê làm thơ, đọc thơ kỳ lạ. Người ta thích làm thơ vẫn còn hơn thích nhiều thứ khác. Trong phong trào làm thơ nở rộ giờ điều lạ là có nhiều nhà thơ nổi tiếng nhưng rất ít có tác phẩm lừng danh.

Tôi nghĩ con giáp thứ mười ba là con ra chiều. Nhưng mà chơi đến mức dở hơi dở hồn, trông thấy phải bỏ chạy thì sợ lắm.

Dân chúng vô cùng sáng láng. Đơn giản như: “Một ngu làm chẳng nên non/ Ba ngu chụm lại thành hòn núi ngu/ Toàn ngu cả sẽ hết ngu”. Quan trọng nhất là được san sẻ, sẽ nâng tầm nhận thức của mình lên. Nghe nói ông là một trong những người hiếm hoi kiếm tiền bằng thơ, trong khi phần nhiều phải bỏ tiền in thơ, thậm chí như bố ông phải trả tiền nhuận nhĩ cho người nghe thơ?  Tôi yêu thơ và làm thơ không nghĩ tới kinh tế thì rút cuộc tôi lại là người làm thơ kiếm được nhiều tiền nhất Việt Nam.

Có những người thông minh giỏi giang vẫn bị nàng thơ lừa. Thi sĩ tỉnh táo quá, thực dụng quá, mà làm thơ thì phải   “Dại gái, dại lợi, dại danh/ Dại ba thứ ấy mới thành nhà thơ”. Cái gì quá cũng sợ. Thi sĩ dân gian Nguyễn Bảo Sinh cùng thú cưng. Tôi nghĩ tất thảy những người ngồi trước mặt ta đều là một bộ kinh vô tự.

Có những bài thơ đọc lên không ai hiểu được. Lộn lạo giá trị. Tôi:  “Vào cửa Phật vẫn chưa chay tịnh/ Ra sòng đời không đủ nhãi nhép/ Thôi đành về với cỏ hoa”.

Bệnh làm thơ ngày một nặng. Thì cụ đọc nhiều quá, bắt nghe cả ngày. Thơ chỉ cần hay, của ai không quan trọng. Sống không thật thì làm sao thơ hay?  PHÙNG NGUYÊN    thực hiện. Vì người ta ngồi trong cảnh thực mà không chịu ưng ý nên phải hoang tưởng, thì hoang tưởng tốt nhất là làm thơ.

“Gặp kẻ trộm cắp thơ ta/ Hóa ra người ấy lại là tri âm”. Ông viết:”Giang hồ tặc tử con không sợ/ Chỉ sợ về nhà bố đọc thơ”, nghe cám cảnh cho thơ quá. Hoang tưởng sướng nhất - nghĩ mình là nhà thơ vĩ đại.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét