Thứ Bảy, 14 tháng 9, 2013

Matt Damon - Uống thêm một phương pháp bia và Kể chuyện.

Anh có mái tóc ngắn màu nâu, chiều cao dưới 1 mét 8

Matt Damon - Uống bia và Kể chuyện

Anh ấy gọi George là một kẻ thực dụng chủ nghĩa, người không bao giờ cảm thấy đủ, người xoành xoạch cắt đứt thỏa thuận để làm việc với những đạo diễn mà anh ấy muốn làm việc cùng. ”   Good Will Hunting   bắt đầu như một trò bông đùa, một ý tưởng kì cục của hai cậu bé thích học nhưng lại không muốn đến trường. Thứ hai, Damon và Affleck có cùng một công ty sản xuất phim tên là  Pearl Street Films  , và “chúng tôi cuối cùng chỉ thuê văn phòng và điều đó khiến chúng tôi gặp nhiều vấn đề.

Hiện thì, George Clooney đã đúng — tạp chí People mới chỉ bầu chọn Matt Damon là người đàn ông hấp dẫn nhất của năm có một lần. Và chung cuộc, họ dùng tên tôi để bán nhà cho người khác. ” Một câu chuyện khác mà Matt Damon kể về Brad Pitt.

Cách duy nhất mà tôi có thể sống chỉ khi tôi làm việc chết tiệt này. Anh không phải là người lừng danh nhất thế giới. Matt gọi thêm một cốc bia khi đã uống hết cốc bia thứ nhất sau 10 phút. Khi ở trường trung học hay đại học, Damon có một tấm hình Mickey Rourke dán trên tường trong phòng ngủ của mình.

Anh nghĩ về những ngôi sao điện ảnh và nghĩ về tăm tiếng, không phải để lấy làm hãnh diện vì những điều đó mà để tiếp cận những mức độ khác nhau của riêng anh. Và thành ra trước khi   Good Will Hunting   biến Matt trở nên một ngôi sao anh có được vai chính trong bộ phim   The Rainmaker   cùng với Mickey Rourke, “Tôi rất phấn khích khi gặp ông ấy.

Rồi Russell nhận ra rằng bài phát biểu của anh ấy đã bị cắt cụt. Damon tiếp chuyện: “Nếu anh có thể kiểm soát được sự nổi danh bên cạnh sự lừng danh thì nó cũng đáng giá. Anh ấy có các bộ phim   Good Night, and Good Luck   và   Michael Clayton   tham gia BAFTAs. Và anh ấy đọc hết bài thơ rồi nói Cảm ơn quý vị.

Tôi hỏi: “Họ không đi theo anh, nhưng họ đi theo anh ấy phải không?” Clooney hơi cúi người và đặt tay lên vai Damon. Anh ấy đã giành một giải trong số 50 giải thưởng của BAFTAs. Tôi chưa bao giờ có dịp được nghe những ngôi sao điện ảnh chuyện trò gì, bên trong cánh cổng Elysium.

Có khá nhiều thời gian để chúng tôi ngồi uống một cốc bia trước cuộc đi bộ, thậm chí là một cốc bia lớn. “Việc được biết đến như một nhà biên kịch đã giúp thay đổi các mối quan hệ mà tôi có với các đạo diễn, một cú đánh nhẹ vào những diễn viên luôn luôn muốn cường điệu vai trò của họ. Chúng tôi định có một cuộc đi bộ đường dài và sau đó cùng ăn tối trò chuyện.

Blomkamp không quay   Elysium   ở những khu ổ chuột của nước Mỹ mà lấy bối cảnh những nơi nghèo đói nhất của Mexico: “Tôi đã trinh sát viên những vùng này bởi tôi muốn chúng trông tồi tàn nhất có thể.

“Vì thế đến năm sau, George nhận được đề cử. Nhưng rồi một người phục vụ đến và hỏi câu hỏi theo kiểu người Đức: “Các anh có muốn dùng 1 cốc bia nhỏ không?” Cô ấy rất thấp, chỉ khoảng dưới 1 mét rưỡi, với mái tóc đen huyền và trên làn da trắng điểm những đốm tàn hương.

Matt Damon thẳng thớm làm việc này: diễn thuyết trong lúc uống bia, thường thì với các thành viên trong đoàn làm phim, mà hiện tại là bộ phim   The Monuments Men   , một câu chuyện kể về những người lính Mỹ được giao nhiệm vụ tìm lại các công trình nổi danh vô giá bị Đức Quốc xã trộm cắp.

Vì thế anh ấy bước bên sàn diễn. Damon rất lừng danh trong việc bắt chước Matthew McConaughey, nhưng với ba, bốn, năm hay sáu cốc bia lớn trong một buổi tối, anh dễ dàng làm những cử chỉ bắt chước tuốt tuột những người mà anh nói đến. Tuy nhiên, câu chuyện là về sự thay đổi.

Đó là thực chất con người”. Giải thưởng Oscar cho kịch bản phim hay nhất đã thay đổi mọi thứ. Anh ấy cười. Nhưng một vài tuần trước đó, anh ấy vào một hiệu sách và nhìn thấy một cuốn sách của Russell Crowe tên là   My Heart, My Song   , và đó là cuốn sách về những bài thơ của Russell.

Nó vẫn luôn là một lời nhắc nhỏm. Chúng tôi sẽ phải thuê một công ty vệ sỹ. Nó bắt nguồn từ sự gần gụi — từ thực tế là bạn đang nghe Matt Damon kể tại sân trong của khách sạn này thay vì nhìn anh ấy kể nó từ phía bên kia của hồ. Chỉ là một ai đó được thuê đóng một số lượng lớn vai phụ và đưa ra những hướng dẫn rất đặc biệt — dành cho anh. Có một nam diễn viên trẻ giữ vai trò quan trọng trong   The Monuments Men   tên là Dimitri Leonidas, cho đến khi được Clooney giao vai, vẫn chỉ là một cái tên chưa được biết đến, đi qua chuồng tiêu khách sạn lúc 8 giờ tối nơi Damon đang uống bia.

Brad Pitt khoảng 12,5% và Leonardo DiCaprio chưa bao giờ là một người đàn ông không còn điểm gì để chê, nên không có một thước đo chung nào cả. Damon đang nói về việc sẽ đi xem buổi diễn thuyết của Ted ở công ty của Paul Farmer, vị thầy thuốc nổi danh với người nghèo và là một trong những anh hùng trong lòng Damon.

Anh sợ độ cao. ” Matt kể cho Tom Cruise câu chuyện với hai lý do. Nhưng nó cũng không thực sự là về George Clooney do Damon sẽ không kể nếu nó không hệ trọng đến Russell Crowe. Brad cũng nên và rất muốn làm điều đó. Và tôi nghĩ nó sẽ thực sự thúc khi đưa một cậu bé da trắng khỏe mạnh người Mỹ vào trong môi trường của cuộc chiến tranh thế giới thứ ba — để đưa ai đó mà nước Mỹ biết rất rõ và đặt anh ấy vào một nước Mỹ tàn tạ nhất có thể.

Đó là những gì Paul Newman vẫn thường nói — sự lợi dụng đơn côi để phục vụ mục đích chung? Tôi nói với bản thân mình điều đó. “Những lời đó là: chủ nghĩa tư bản thất bại. Matt Damon là một ngôi sao điện ảnh vày anh luôn là chính mình. Chiếc bàn nhỏ hình tròn và cao, ghế cũng cao và lung lay. Tôi không thích điều đó chút nào”. Damon cười rất nhiều, nhưng anh có một nụ cười có thể được nhìn thấy từ trong đôi mắt.

” Anh giơ tay ra mường tượng như đang ôm lấy một quả bóng lớn. Đó là điều khiến chúng tôi tò mò.

Anh kể về cuộc nói chuyện với Tom Cruise, Jodie Foster, Michael Strahan, Tom Brady, Martin Scorsese, Brad Pitt, Joaquin Phoenix, Emily Blunt và những người bạn của mình, Ben và Casey Affleck, nhưng anh cũng nói về cuộc trò chuyện với Bill Clinton, Jeffrey Sachs, Paul Farmer, Ray Kurzweil, Dave Eggers và những nhà văn, nhà kinh tế, khoa học, trạng sư. Và anh ấy chẳng thể.

Anh có thể làm việc này vì đó là những gì anh ấy đã không làm — hay người mà anh đã không cưới. Không ai có thể tước đi tư cách đó của anh. Ý tôi là, tôi đưa ắt tiền cho tổ chức  Water.

Matt Damon vào vai một người đàn ông sẵn sàng hi sinh vớ để đến Elysium. Damon mua nhà ở Los Angeles vì anh chẳng thể mua nhà ở New York.

” Tôi uống bia với Matt Damon suốt 7 tiếng đồng hồ trong một buổi tối và 4 tiếng trong một buổi tối khác. Chúng tôi bán vé và phục vụ bỏng ngô — về căn bản, chúng tôi làm mọi việc. Nó cũng có tức thị Damon nghĩ về những điều này rất nhiều.

” Thứ ba, “hồ hết những người bạn cũ của chúng tôi cùng con cái của họ sống ở Los Angeles, và con cái của họ không biết tôi.

Anh ngồi cùng một diễn viên trẻ, một cố vấn quân sự, một giám sát kịch bản phim và tôi, và anh khiến mọi con mắt hướng về phía mình cho đến khi… “A, anh ấy đã quay lại!” Đó là Clooney, ông chủ, đạo diễn kiêm diễn viên của   The Monuments Men   , người có sức nóng lan tỏa mà Damon cảm thấy như là luồng ánh sáng từ một chiếc bóng đèn.

Matt Damon, người đàn ông 42 tuổi, đã thành hôn và là cha của bốn đứa con. Tôi quan sát Brad — tôi đã có mười năm làm việc đó — và khi tôi đứng cạnh anh ấy tôi nhìn thấy sức mạnh của mặt bên kia của sự nức tiếng. Matt bắt chước Scorsese, Spielberg và Clint Eastwood rồi sau đó đến Russell Crowe và Tom Cruise. Việc đó giống như là “Những điều chẳng thể khuất phục được bạn sẽ làm bạn mạnh mẽ hơn”.

Anh ngồi ở một cái bàn đầy người, nhưng không rời mắt khỏi màn hình. Chúng tôi thậm chí không đứng dậy nếu cần.

Tôi nghĩ rằng nếu một ai phải biết điều đó thì đó nên là bà, phải không? nên tôi đã hỏi bà.

Thế giới là một kẻ lạ mặt

Matt Damon - Uống bia và Kể chuyện

Và những sự cộng tác đó kết thúc bằng tình bạn. Damon thích kể những câu chuyện về Russell Crowe bằng giọng của chính Russell Crowe. Cô ấy mặc y phục truyền thống mà những người phục vụ ở Đức, những người làm việc bên ngoài thị thành, vẫn thường mặc.

C  ác bạn muốn biết những người lừng danh thường trò chuyện gì? Họ nói về bạn và tôi, trước tiên — những con người phía bên kia của hồ, những con người cùng địa vị phía sau cánh cửa sổ, phạm vi là những gì họ nhìn thấy năng một phóng viên ảnh.

Bà là một giáo sư chuyên nghiên cứu về sự phát triển của trẻ mỏ từ khi còn rất nhỏ, và bà nghĩ rằng đưa một đứa trẻ lên sân khấu hay vào lĩnh vực kinh dinh hoặc là một bộ phim là lạm dụng đứa trẻ. Tôi nói: “Christopher Hitchens cũng như vậy. Anh không phải là ngôi sao điện ảnh lớn nhất và có một vấn đề phải cân nhắc là liệu anh ấy có phải người đẹp trai nhất trong  Handsome Men's Club  của Jimmy Kimmel hay không.

Chỉ có khoảng 5% là khác biệt — nhưng rồi điểm khác biệt đó làm nên hết thảy những điểm khác biệt. Điều đó chuẩn xác tức là gì? khi được nói ra từ miệng một ngôi sao điện ảnh, vì thế nó mang một ý nghĩa nào đó — nó phải có tức thị có một đôi phẩm chất cho công việc này, và bạn không biết chúng là gì cho đến khi bạn có những phẩm chất ấy.

Bữa tối sẽ bắt đầu vào lúc 8 giờ. Họ đã chờ anh đi trước khi giải thể, và anh cũng vẫy tay chào lại. Họ đều là bậc thầy kể chuyện, và khi họ ngồi với chúng tôi, họ ngồi suốt 7 tiếng đồng hồ liền. “Mùa hè sau năm thứ nhất đại học, chúng tôi cùng nhau làm một công việc.

Matt Damon hiểu hơn ai hết là sự nổi danh là một bản hiệp đồng mang tính xã hội và anh hoàn thành nó đến những dòng chung cuộc. Anh là một cậu bé và sau đó là một thanh niên được đào tạo bởi một nền giáo dục tiến bộ ở Cambridge, bang Massachusetts — bởi người láng giềng Howard Zinn, bởi trường trung học Cambridge Rindge and Latin và bởi tiếng nói mà anh học với mẹ ở Mexico và Guatemala trong kì nghỉ hè.

Và một ngày nọ, Damon nói: “Russell gọi cho anh ấy để thực hành một vụ kinh dinh ở Ý. Chúng ta thích nghĩ rằng tiếng tăm cô lập con người khỏi thế giới thật. Nhưng khi các đạo diễn biết anh viết kịch bản và có một cái nhìn khác về mọi việc, anh thực sự được bước vào thế giới của họ. Anh nói: “Tôi biết, nhưng nó vẫn là một công việc kinh doanh. Trong một thế giới hội nhập, sự giả tạo của sự lừng danh hóa ra là thứ độc nhất chống lại sự mất giá, bởi vì nó trở nên cái giá của sự tiếp cận và sự tiếp cận trở thành cái giá của hiểu biết.

Vô thiên lủng bản nháp được viết ở trong nhiều căn hộ được thuê suốt nhiều năm, được khai triển từ Vô số các trường quay: “Chúng tôi có một khoảng thời kì không giới hạn. Ông cao gầy, trông hốc hác trong chiếc áo T-shirt và quần jeans ống thụng, nhưng với mái tóc hoa râm vuốt ngược bóng mượt và bộ râu điểm bạc, ông trông như Clark Gable trong bộ phim   The Misfits   , người được mệnh danh là ngôi sao điện ảnh của mọi thời đại, một món quà của nước Mỹ đến với thế giới.

Anh ấy đã túm lấy nhà sản xuất chương trình và ném anh ta vào tường, hẳn là phải rất đau”. Hoặc có thể mọi người nghĩ rằng tôi là một diễn viên, nên chi hẳn là tôi phải rất ngu ngốc.

Nhưng khi Matt xem chúng, anh ấy thốt lên: ‘Ôi trời, sao trông giống tôi thế. Nhưng cũng can hệ đến Matt Damon, vì chưng nó nói về danh tiếng, và Matt Damon là một người nổi tiếng. Anh ấy chọn một bài thơ để đọc, từng người như ngã khỏi chiếc ghế của mình và anh ấy khiến họ cười trong 20 giây. Elysium không chỉ là một phép ẩn dụ cho sự tách biệt chủng tộc ở Nam Phi hay cho sự gia tăng khoảng cách giữa người giàu và người nghèo trên đất nước này.

Matt ham khoa trương thanh thế bằng những cái tên nức tiếng, nhưng anh không phải là người quá khoa trương thanh thế bằng cách tự nhận là mình quen biết với những nhân vật nổi tiếng như là một sinh viên biểu dương thành tích học tập của mình. Do Damon biết Casey Affleck nên tôi biết rằng sự thất bại của Joaquin Phoenix thực ra là một phần của nghệ thuật diễn xuất có chủ ý cho bộ phim tài liệu mà Affleck đạo diễn,   I'm Still Here   , và rằng David Letterman đích thực toát mồ hôi khi Affleck và Phoenix tiết lộ trò lừa bịp này với tờ   The New York Times   thay vì trong show diễn của anh ấy.

Cùng với chiếc quần jeans không bạc màu, anh mặc một chiếc áo phông cổ chữ V màu đen, một vài ủng kiểu rocker màu đen mạnh mẽ và một chiếc mũ lưỡi trai màu đen được in một hàng 4 ngôi sao cũng màu đen. ” Matt Damon rời đại học Harvard mà không tốt nghiệp, nhưng anh giống như một học giả, bất kể mọi chủ đề, có thể nói cho bạn những gì anh đã học được không chỉ từ những cuốn sách mà anh đã đọc mà còn từ những tác giả viết những cuốn sách đó.

Tôi nghe ông ấy diễn thuyết một lần, một cách mê mệt, và nếu có ai viết ra chiều gì đó, ông ấy có thể xếp đặt chúng thành một bài văn”. Nhưng Tom thật lạ lùng.

Anh có thể cười trong khi miệng không hề mở; chuẩn xác hơn là, anh có thể không nhoẻn miệng nhưng vẫn cười, mà không hề cau mày hay nhăn mặt. Nó phải có nghĩa là Matt Damon nhận ra một đôi điểm tương đồng trong con người Dimitri Leonidas, một đôi mức độ khác nhau mà chỉ có họ mới có thể nhìn thấy từ nhau. Có một rạp hát ở quảng trường Harvard tên là Janus.

Budd là một người Anh, một cực sĩ quan hải quân đã từng phục vụ cho nữ hoàng, với một chiếc mũi diều hâu lớn đổ bóng trên bộ mặt xạm đen và hai cánh tay đầy những hình xăm. Sau đó chúng tôi nghe thấy những gì anh ấy đang nghe — Con yêu bố nhiều lắm!” — anh ấy cười rất tươi, và chúng tôi thấy được niềm kiêu hãnh và nỗi đau chung của những người làm cha trên thế giới này khi phải biểu thị tình yêu dành cho những đứa con của mình từ một khoảng cách rất xa.

Tôi đã nhìn thấy quờ những điều đó. Tôi không thể mường tượng được là mình có thể giữ chúng. Nhưng nó cũng nhấn mạnh sự khó khăn của việc bước vào điện ảnh, đủ để chúng tôi bị thuyết phục rằng chúng tôi phải bắt đầu viết.

Anh rất can đảm, tuy nhiên trên bít tất là phải ngừa việc bị bắt cóc tống tiền vì anh nức danh khắp thế giới. Murtagh là một người Ai len với nụ cười giòn rụm và đang rất khát. Các tay săn ảnh và các vụ tấn công điên cuồng từ họ và sự bằng lòng của họ khi phá vỡ quy tắc và xâm phạm không gian riêng của anh ấy — tôi băn khoăn về cái nghề đó.

Matt nói: “Đó là những gì người đóng thế phải làm. Nó không giống như những gì mọi người quan hoài, nó không giống như mọi người đang ngồi đợi để xem những gì chúng tôi làm. Và Damon đã nhận xét trong ngày mai Leonidas sẽ không tỏa sáng như là một diễn viên mà: “Cậu ấy có thể là một ngôi sao màn bạc”.

Chỉ mới hơn 5 giờ. Damon nói: “Chúng tôi như kiểu đã làm một hành động liều lĩnh”. Khi cậu có được giải đó lần nữa, họ sẽ bu lấy cậu.

Đó là những gì xuất hiện trên màn hình xanh. Lúc đó, Affleck là ngôi sao không chỉ ở trong trường mà còn trong các buổi thử vai. Sự hiểu biết của anh về lịch sử trôi chảy như loại bia mà anh đang uống. Anh cũng xuất hiện theo kiểu chống chọi tương đối thực tiễn được dàn dựng một cách bài bản mà anh đã được đào tạo trong seri phim Bourne, nhưng với bộ dạng bị gắn bộ xương bọc thép đã tạo ra một thách thức— nhưng anh đã làm được.

Mickey Rourke là diễn viên yêu thích của Matt; anh muốn trở thành Mickey Rourke. Mặt trời dần lặn xuống khi chiếc điện thoại BlackBerry của Matt reo lên. Damon tiếp cận họ theo cùng một cách mà anh tiếp cận những chiếc bàn trong những nhà hàng độc nhất, và nó không còn là vấn đề khi anh thôi học ở trường Harvard — “tăm tiếng” đã trở nên trường Harvard của Matt.

Để so sánh, chúng ta hãy nói George Clooney có khoảng 15% điểm khác biệt. Nhưng chúng ta hãy đối mặt với những đồng bạc mà tôi đóng góp từ việc kinh doanh là những đồng tiền tôi không phải rút từ trong ví mình ra.

Bỗng dưng mọi người im bặt. Chúng tôi gặp nhau ở hàng lang vì chưng Matt và tôi định đi ra ngoài dạo chơi theo kiểu nhà báo.

Họ đã đến gặp Gordon Brown, cựu thủ tướng của nước Anh và như là Farmer nói với Damon, một trong số ít người “biết được thế giới hoạt động như thế nào”. Anh ấy đứng trên đó lâu đến nỗi mà khi chiếu chương trình đó vào buổi tối, họ đã cắt bớt. Có thêm những câu chuyện và thêm vài cốc bia, nhưng trời đã tối hẳn, anh đứng dậy và trở về phòng.

Nếu anh làm việc với ai đó, anh sẽ tìm được cách để cộng tác cùng họ một lần nữa. Và sau ngày trước nhất khởi quay bộ phim, ông ấy kéo tôi lại và đọc cho tôi một đống cảnh diễn.

Nụ cười của anh như một lưỡi dao pha mà các đầu bếp thường dùng trong tiệc chuyên phục vụ thịt nướng theo phong cách Nhật Bản — nó rất lớn và quá sắc bén để chạm vào, nhưng anh đang quăng nó quanh để tiêu khiển.

Nhưng Damon rất gần — gần đủ để hiểu những gì diễn ra bên trong các câu chuyện, gần đủ để nghe những câu chuyện, gần đủ để kể các câu chuyện và gần đủ để kể các câu chuyện về những người kể chuyện. Và sau khi Russell gành giải của Viện Hàn lâm nghệ thuật điện ảnh và Truyền hình Anh Quốc, anh ấy bước lên bục trao giải và đọc một bài thơ mà anh ấy viết.

Nhưng không sao. Blomkamp viết kịch bản bộ phim sau khi   District 9   của anh trở thành một trong những bộ phim đình đám nhất năm 2009 và quyết định để Damon kể câu chuyện của mình, vị Damon thích kể chuyện.

Nó không giống như những ngôi nhà bỗng nhiên biến thành bánh mì gừng và bạn kêu lên, ‘Ồ, chưa bao giờ điều này xảy ra

Matt Damon - Uống bia và Kể chuyện

Damon đã đi và rất sửng sốt về từng câu chữ của ngài Brown rất trót và từng ý nghĩ của ông ấy đều được sắp đặt thành từng đoạn.

Tôi nhớ đã nói với anh ấy rằng tôi thường đi bộ dẫn các con tới trường và anh ấy rất kinh ngạc. Hiện nay thì rõ ràng là Matt Damon cũng thật tức cười khi anh nói về cuộc thảm sát chủng tộc người Do Thái do Phát xít Đức gây ra trong lúc đang uống bia và ăn thịt nướng ở sân một nhà hàng khách sạn tại Đức.

Mọi người trở nên bối rối. Chúng tôi quay ở một vùng ven đô thị Memphis trông rất tồi tàn — chúng tôi có vệ sỹ và tất cả mọi thứ — và tôi đứng bên góc đường còn thần tượng thời niên thiếu của tôi đang hét lên với tôi.

Và khi cậu bé lớn lên trở nên Matt Damon, nhìn lên bầu trời và thề rằng sẽ đặt chân tới đó. Damon và vợ mình, Lucy cùng bốn đứa con của họ chuyển đến Los Angeles dù rằng biết rằng họ sẽ mất đi một trong số những sự riêng tư và đối mặt với những sự rình mò. Nhưng đó cũng là điều làm Matt lo lắng. Anh là một ngôi sao điện ảnh không chỉ bởi vì anh làm cho chúng ta muốn uống một cốc bia với anh mà còn vày anh làm chúng ta nghĩ rằng, là một ngôi sao điện ảnh, anh vẫn đích thực muốn uống một cốc bia với chúng ta.

Họ đều là những người Đức, có 5% dị biệt so với anh, nhưng anh là 5%. George Clooney chưa bao giờ dành giải thưởng BAFTA cho đến năm nay khi anh ấy chiến thắng trong vai trò nhà sản xuất cho bộ phim   Argo   của Affleck.

Nếu tôi không đến bar hay đốt cháy một cái gì đó hay lừa dối vợ của mình thì chẳng có chuyện gì để nói cả. Org. Vì vậy Matt không thể nói gì cả, chỉ khóa máy lại và nhét vào túi. Vì Damon biết đạo diễn Doug Liman nên tôi biết được rằng Tiger Woods vẫn tiếp chuyện để lỡ hiệp đồng quảng cáo cho hãng Nike lừng danh cho đến tận khi máy quay được bật lên, ngay lúc đó, anh ấy có một cú đánh mạnh khiến quả bóng văng xa 183 mét.

Chúng tôi không có một cuộc đi dạo đường dài, chúng tôi không đi ra ngoài ăn tối. Đầu tiên, Ben Affleck và Jennifer Garner sống ở đó, và dù rằng “có khoảng năm đến sáu tay săn ảnh luôn trực phía bên ngoài ngôi nhà của họ”, Damon và gia đình vẫn mua một ngôi nhà ở cùng dãy phố đó. Các thợ săn ảnh thỉnh thoảng cũng bám theo anh nhưng luôn giữ khoảng cách, và nếu anh đề nghị họ rời đi, họ sẽ làm thế sau khi có được những tấm hình.

Chẳng có ai ở đó cả”. Clooney nói với Damon: “Cậu phải giành được giải người đàn ông hấp dẫn nhất của năm một lần nữa. Nhưng một trong những điều thú nhận nhất của nó chính là để tồn tại, nó phải được dựng lên bởi những người đến từ Elysium.

Gia đình Matt Damon  Matt nói trong khi những cốc bia cao đầy được mang ra: “Điều mà tôi thích về nước Đức đó là người Đức rất hiếu khách. ’ Anh sống trong cùng một ngôi nhà, anh đi cùng một cái chợ, anh uống cà phê ở cùng một nơi. Tôi đã biết mọi chuyện như vậy.

Anh có thể giống như con người trên màn ảnh và bên ngoài cuộc sống, và thành thử anh dành tặng cho công chúng tổng hợp của những điều hiếm có nhất. Sau đó họ nói về một người khác. Blomkamp nói: “Tôi đã muốn làm một bộ phim nói về sự phân cách giữa người giàu và người nghèo theo thể loại khoa học viễn tưởng.

Anh ấy giân dữ — nhưng anh ấy chổng mông vào nó. Bởi vậy khi tôi thực hành bộ phim   Elysium   với Jodie Foster, tôi đã hỏi bà.

Nó vừa là một trò lừa lại vừa là một hào kiệt, nhưng trong bất cứ trường hợp nào, chừng như là chẳng thể làm được điều đó, và nó chỉ ra lý do vì sao mà Blomkamp nói: “Anh ấy gần giống như một anh chàng không có điểm gì để chê, đang nức danh trên toàn thế giới,” gần như là một từ có hiệu lực.

Tôi đã được trò chuyện với các ngôi sao điện ảnh trước đó. Cảm giác như thường phải chúng ta đang ở một sơn hà khác, nơi có rất nhiều điểm dị biệt và anh chỉ biết đi đi lại lại trong sự bối rối hoang mang. George Clooney đi theo nhưng từ phía bên kia hồ, họ vẫn đang tụ hợp và bây chừ thì họ vẫy tay chào anh.

Đó là về George Clooney. Có một đôi lý do cho chuyện này. “Tôi hỏi Tom, ‘Này, anh đã làm gì thế?’ Và anh ấy nhìn tôi” —rồi Damon mô phỏng lại cái nhìn chằm chặp của Cruise và sự hiếu chiến của một người lính có kỷ luật chặt chịa trong giọng nói của anh ấy — “và nói: ‘Tôi sa thải anh ấy, Matt’.

’” Trong phim, cậu bé dành hầu hết thời kì của mình trên địa cầu “cực kì tồi tệ” để nhìn đăm đăm lên bầu trời nơi có chiếc bánh xe khổng lồ của một vệ tinh nhân tạo có tên Elysium, nơi những người phong túc đã rời bỏ trái đất để lên sinh sống.

’ Thật là lạ. Thứ hai, Damon không phải là người trèo lên tòa nhà ấy. Tôi chưa bao giờ có nhịp thực hiện một cuộc phỏng vấn dài với Matt Damon vày anh không bao giờ chỉ có một mình. Do vậy đừng làm những gì tôi đã làm. Họ có thể cố bới móc chuyện của tôi, nhưng họ sẽ luôn nhận được những câu chuyện giống nhau — một người đàn ông trung tuổi đã kết hôn và có 4 đứa con. Đừng làm mọi việc hỗn loạn !.

Nó rất rõ ràng, anh bạn ạ”. Cái quái gì vậy? Tại sao các anh lại tấn công tôi? vì sao lại gọi tôi là một kẻ thực dụng? Hãy xem những bộ phim chết tiệt của các anh đi! Trời ạ!” “Và George là người chơi khăm giỏi nhất.

Người Đức rất giống người Mỹ. Elysium   là một bộ phim hay. Hãy gửi một tin nhắn cho mọi người ở Hollywood rằng cậu sẽ có một mai sau. ” Câu chuyện chung cuộc Matt Damon kể cũng không phải về anh ấy. Và bởi Damon biết người nhà cận của Christopher Hitchens nên tôi biết điều rút cục Hitchens nói trước khi anh ấy chết.

Từ N đến Z, báo với ông ấy ngay lập tức. Chúng tôi ngồi cạnh một chiếc bàn trên chuồng chồ khách sạn bên ngoài thủ đô Berlin trong khoảng 2 tiếng rưỡi đồng hồ. Nhưng Matt có thể nối gây chú ý trong những vai diễn của mình do anh không gây chú ý ở ngoài đời — vị anh đáp ứng mọi mong đợi thay vì làm hỏng chúng.

Clooney đáp: “ Uh, tôi biết chứ. Mẹ tôi nở nụ cười và nói: ‘Còn phụ thuộc vào đứa con trẻ ạ. Matt vượt qua mọi bài rà về nhân cách công dân mà danh tiếng có thể yêu cầu và những gì bạn hiểu khi bạn dành thời gian với anh chỉ đơn giản là: Anh ấy là một thành viên của câu lạc bộ.

Damon là một người quảng giao nhất trong các ngôi sao điện ảnh, người dễ thân quen nhất và nên chi anh diễn thuyết một cách nhẹ nhõm. Anh ấy, đối với những anh chàng hoàn hảo như người Đức đối với người Mỹ — có khoảng 5% là khác biệt. Anh ấy nói về những gì xảy ra với anh khi trở nên một ngôi sao điện ảnh cho dù chẳng thể thay đổi được: “Mọi người thay đổi mối quan hệ của họ với anh, nhưng anh vẫn sống ở cùng một thế giới.

Anh nghĩ rằng mọi thứ sẽ diễn ra chuẩn xác như vậy, và khi không phải vậy nó nghe đâu lạ lẫm hơn nhiều đối với anh, và anh nhận ra rằng nghe đâu anh phải lạ lẫm hơn đối với họ.

Khi Matt quay lưng và bước đi, họ nói ‘Chúc ngủ ngon’ với anh bằng tiếng Anh. Nhưng anh ấy không làm gì cả. Nên cho đến khi câu chuyện không thay đổi nhiều thì cũng chẳng có gì hay để nói”.

Một gã với cái ống kính như thế. ” Damon thì có thể. Damon nói, với tư cách vừa là người nắm giữ và thẳng tính sở hữu những thông tin không chính thống: “Tôi biết người nhà cận của Hitchen, và anh ấy đã nói cho tôi biết những lời trối trăng rốt cuộc của Hitchen”.

Chúng tôi đã đặt 5 căn và hai căn trong số đó được thỏa thuận bằng lời, căn rốt cuộc tôi thực thụ rất thích. Có một cái hồ nhỏ cạnh sân trong của khách sạn; trước đó, Damon đã đổi thay địa điểm và ngồi quay lưng lại cái hồ, do phía bên kia có một đám đông phóng viên ảnh đang hội tụ và cả những người dân trong thị trấn. Điều đáng để ý là khi anh có thể vừa viết kịch bản vừa diễn xuất trong bộ phim   Good Will Hunting   , khi ấy có thể thắng lợi trong sê ri phim Bourne, khi anh rất hí hước với Jimmy Kimmel và   30 Rock   và khi anh đeo dây da cho Michael Douglas trong   Behind the Candelabra.

Anh đã thắng’. Trong cuộc sống, anh ấy cũng vậy. ”   Matt Damon va bạn thân Ben Affleck   Trong bộ phim đang công chiếu   Elysium   (ngày 9 tháng 8), cậu bé vào vai nhân vật của Matt Damon khi còn nhỏ trông rất giống Matt ngày bé.

Và các câu chuyện — chúng rất hấp dẫn, ngọt bởi tính duy nhất của chúng và bởi thực tế rằng chúng rất hiếm

Matt Damon - Uống bia và Kể chuyện

Chúng tôi đều chờ đợi. Năm đó tôi 18 tuổi. Nhưng bạn của anh, Ben Affleck là một diễn viên từ nhỏ và diễn xuất đã trở nên con đường đầy tham vọng mà Matt đã tách mình ra khỏi những tham vọng của mẹ mình. ’” Và Matt Damon đã không như vậy. Thật là mất nhiều công sức để dự tính những gì mọi người đang ngồi uống bia trên cầu tiêu khách sạn này nghe đâu đã biết — tăm tiếng đó mang sự lừng danh đến gần hơn tới cốt lõi của mọi vấn đề hoặc ít ra cũng đến gần hơn là những người đang tụm lại bên ngoài cánh cổng kia có thể làm được.

Anh móc nó từ túi quần ra và khi nhìn vào nó anh gần như trù trừ, nhưng nhanh chóng lấy lại nụ cười. Và Matt chính là người đó, không chỉ là một diễn viên, mà còn là một con người ”.

Nhưng khi Cruise dùng nụ cười của mình để áp đảo, để xóa tan mọi ngờ và để vượt qua những rối rắm thì Damon lại dùng nụ cười để thể hiện sắc thái, cả với điều tốt và điều xấu. Chúng tôi đã ngồi đó, những gã trai trẻ đầy tham vọng trong chiếc áo vest màu nâu sẫm, quần đen, sơ mi trắng và thẻ đeo tên, nhìn mọi người đến rạp. Matt lúc này xuất hiện với một cái đầu cạo nhẵn thín, hình xăm đầy người, một bộ máy điều khiển được gắn vào sau não và một khung xương bọc thép được bắt vít vào từng cái xương trên thân thể.

Tôi đã học được rất nhiều điều. Anh sống ở New York và đi bộ dẫn các con tới trường. Nó làm cho mọi thứ trở thành lạ lẫm hơn rất nhiều. Anh ấy có làm một đĩa CD tên là   My Hand, My Heart   nhưng chưa bao giờ xuất bản thành sách.

Khuân mặt của Matt ranh mãnh và những gì có thể nghe được chợt trở thành lặng im, đó là giọng nói của cô con gái nhỏ thông tin thông tin tức từ nhà: một cô con gái khác của Damon vừa mới phải nhổ răng. Damon bắt chước Russell Crowe kể về mối quan hệ của anh ấy với đạo diễn Ridley Scott — “Rid là chỉ huy còn tôi là người lính, và khi chúng tôi cùng phối hợp làm phim, chúng tôi như là đi đương đầu vậy!” — và anh bắt chước Tom Cruise kể về việc đạo diễn thay thế cho phần phim   Mission     : Impossible   , người đã từ khước để anh ấy trèo lên một tòa nhà mà không có người đóng thế.

Những vệ sỹ của chúng tôi sẽ chạy theo các hướng khác nhau vào buổi sáng, trinh sát viên và đảm bảo rằng có lối ra ở bất cứ nơi nào chúng tôi đến”. Nhưng anh ấy cũng nói: ‘Cũng bõ công đấy chứ’, nó bõ công với anh ấy chứ không phải với tôi. Chúc quý vị ngủ ngon, chúc may mắn.

“Tất thảy họ đều quay lại bởi vì anh đã quay lại”, Damon nói với Clooney. Nhưng Matt Damon rất gần với một con người hoàn hảo mà anh có thể vượt qua thước đo đó như là một người đàn ông hoàn hảo trên màn ảnh hay ở ngoài đời.

Tôi nói: “Anh có tư cách. Nên có thể tôi là một kẻ đạo đức giả”. Clooney mới quay trở lại Berlin sau một tuần, đi đâu đó khoảng 3 giờ đồng hồ và quay trở lại với bộ dạng như thể ông ấy vừa bước từ nhà tắm ra vậy. Tất cả đích thực xoay quanh những mối quan hệ. Anh có thể xuất hiện như một người đàn ông hoàn hảo nhưng không làm những gì mà một người hoàn hảo thường làm — anh không làm mọi việc hỗn loạn.

Đó là phép ẩn dụ cho sự lừng danh và những đặc quyền. Nhưng căn bản vẫn là bộ phim mà chúng tôi chiếu vào mùa hè,   Dead Poets Society. Matt ấy có những điểm mà Neill Blomkamp nhìn thấy trong con người anh, những gì mọi người nhìn thấy ở anh: một khuân mặt Mỹ thân thiện và khoáng đạt, không quá trẻ như là một chàng trai, được yêu thích từ cái nhìn đầu tiên bởi những điểm trội như: đôi mắt màu xanh, chiếc mũi cao và ngay cả bộ răng trắng trông cũng hoàn hảo.

Tôi quá già để tự làm người đóng thế của mình. ’” Matt Damon không phải là một diễn viên khi còn nhỏ. Damon san sớt: “Tôi thật may mắn vì tôi đã yêu được một người đàn bà là công dân thông thường, không phải một diễn viên và không phải là một diễn viên nổi danh.

“Chúng tôi đã cố tìm một nơi để ở suốt 4 năm qua mà vẫn chẳng thể tìm được. Có điều gì khiến cho câu chuyện này trở thành ít thú nhận hơn không? Không hề, do câu chuyện hay không bắt nguồn từ tính trung thực của nó. Nó như thể là một đạo diễn đến trước anh rồi vồ lấy một chiếc micro và nói, ‘Được rồi, khi anh bước vào, nếu tên anh bắt đầu từ vần A đến vần M, đếm đến 10 và sau đó báo với ông ấy.

Ông ấy nói: ‘'Francis Ford Coppola muốn cậu tham gia bộ phim này — Đó là một vấn đề lớn. Bích Ngọc     (Theo Esquire). Clooney bước lại gần Matt và nói: “ Này, cậu đúng là một thú tiêu khiển đó” - “Có phóng viên ảnh ở đây”, Damon nói, vì chưng trên thế giới có những người dân thường rất ham muốn trở thành ngôi sao điện ảnh và đó giống như là triệu chứng của một căn bệnh còn phóng viên ảnh chính là những tác nhân chính gây ra sự lây lan của căn bệnh ấy.

Nhưng lý do thứ tư và cũng là lý do cuối cùng mới là điều thích nhất. Chúng không có trong các cuốn sách, và một lý do chính đáng nữa là: Chúng ngẫu nhiên quá hay để có thể là thật. Ben thậm chí còn đến gần được hơn là tôi. Khác biệt không chỉ với họ mà còn với những người khác.

Ý tôi là, về căn bản bà đã hành động kể từ khi bà được sinh ra.

Thành thử George nói ‘Đợi một phút. Và lần đầu tiên kể từ khi tôi gặp anh, Matt Damon, trong giây phút ấy, là một người cô đơn. Lý do thứ nhất, đó là câu chuyện của Tom Cruise. Nhưng Damon cho phép bản thân mình học hỏi từ bạn, và họ không chỉ trở nên bạn mà còn là một đội. Sau đó anh ấy bước tới micro và giở cuốn sách ra rồi đọc  ' My Heart, My Song’   , tác giả Russell Crowe.

Tất nhiên, Clooney cũng có những công việc như thế, đặc biệt là ở châu Âu. Nhưng trong trường hợp này, tăm tiếng đã phản lại tôi. Một người phục vụ đến và hỏi: “Các anh có muốn một cốc bia nhỏ không?” “Không, hãy cho tôi 1 cốc lớn đi”, Matt Damon đáp. “Ngày bữa nay, tôi đã đi lối cửa sau và ra đường. Khi nam diễn viên Bob Balaban đi qua, Damon gọi: “Này anh bạn!” Khi trưởng ê kíp đi qua, Damon cũng gọi: “Này anh bạn!” Và anh ấy nói điều tương tự với một nam diễn viên trẻ tên là Diarmaid Murtagh.

Đạo diễn Neill Blomkamp san sớt: “Lần trước nhất tôi nhìn thấy những bức ảnh, tôi nghĩ ai đó đã dùng phần mềm chỉnh ảnh để ghép gương mặt của Matt vào gương mặt của cậu bé.

Matt Damon là diễn viên có một “nụ cười đáng giá nhất” sau Tom Cruise. Matt san sớt: “Mẹ của tôi nghĩ đó là sự lam dụng con nít. Họ đều tham gia buổi tiệc, họ đều mặc lễ phục và xem lại chương trình. Họ chỉ có một màn hình, Ben với tôi đã có một công việc ở đó. Mọi người biết anh đang ở sơn hà này.

Trên thực tại Russell Crowe đã đọc một bài thơ ở lễ trao giải của BAFTA năm 2002, nhưng không phải là một trong những bài thơ của anh ấy. Thành ra George đứng trước những khán giả của BAFTA, được mọi người chúc hạ, và nói: ‘Tôi được biết là các vị thích thơ’. Trong rất nhiều trường hợp liên hệ đến giao tế, tên tuổi là một điều tốt — mọi người sẽ cư xử thân thiện hơn với anh.

Matt bản chất không phải là một người hoàn hảo. Khách sạn là nơi ẩn náu với một chiếc cổng sắt màu đen cao và những người bảo vệ được trang bị bộ đàm.

Bằng cách này hay cách khác, tôi đang phải trả giá. Bàn của chúng tôi thì không. Ngay khi chúng tôi bắt đầu uống, các thành viên trong đoàn làm phim và các diễn viên của   The Monuments Men   cũng ghé qua.

” Nhưng sau đó, đương nhiên, nó đã làm đổi thay mọi thứ. Nhưng câu chuyện là về những câu hỏi về sự thực dụng chủ nghĩa và đạo đức giả, cho nên có thể sau rốt lại là chuyện của Damon. ’ Sau đó anh ấy đi xuống! Đó là một câu chuyện quyến rũ, một câu chuyện khó tin. Đó là những câu chuyện hay nhất do chúng cũng là những buổi trình diễn.

Damon chẳng thể đáp vì chưng những gì anh vừa xem là một đoạn băng ghi hình mà những đứa con của anh đã làm và vợ của anh đã gửi nó qua mail.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét