Thứ Bảy, 19 tháng 10, 2013

Hồng nhan đa truân (Kỳ thêm một phương pháp 18).

Em không làm được đâu

Hồng nhan đa truân (Kỳ 18)

Phải nói rằng nó rất tinh tế. Bà Thanh nháy Hữu Tùng. Nhưng sau đó.

Mang cho ông rồi ghé tai nói nhỏ: - Cháu muốn hỏi chú việc này một tí. Cô hỏi: - Sao giờ này vẫn vắng thế này? Anh phụ trách đạo cụ nói: - Nghỉ quay chị ạ.

Công nhận là con bé làm tốt thật. Hữu Tùng nói: - Đúng thế. Cái gì ông ấy không rõ là tìm hiểu đến nơi đến chốn.

Anh bị cảm rồi. Em không biết chỉ đạo như thế nào đâu đấy. Không bao giờ để lộ ý kiến của mình cho người khác biết. Hữu Tùng lắc đầu: - Thôi. Ông lúng túng hỏi con trai: - Bố mê cái gì đấy? Bố cứ thấy như đang ở ngoài trường quay. *** Vào một buổi chiều. Cô đừng chối từ. Bác ấy nằm trên tầng 2.

Tùng hiểu ý ông Cường. Anh thư ký trường quay nói: - Thế ạ? Em thấy mọi khi bác ấy vẫn xơi ác đấy. Em nghe nói là nặng lắm. Diệu Linh lắc đầu: - Không.

Hơn nữa là ngần ấy tuổi rồi. Thành là người nghĩ suy đơn giản. Không biết gì nữa. Em không làm được. Câu nói bỗ bã và vô tình của anh thư ký trường quay làm ông Cường khó chịu. Lần sau riêng suất cơm của bác Cường thì nên để ý một tẹo. Những ngày trước tiên cô rất sợ ông Cường và không muốn nhìn thấy gương mặt ông. Lấy cho bố ngụm nước. Chuyển sang cho ông hoặc rót một ly nước.

Nhưng người hiểu rõ hơn ai hết tình cảm đó chính là ông Cường. Nhưng thật không may cho ông Cường. Nhưng bộ mặt như anh ấy. Bà Thanh nhìn Diệu Linh bằng ánh mắt thông cảm. Về đến nhà thì ông đã mê man. Sau đó nhiều lúc là sự thương xót cho ông. Diệu Linh ngờ ngạc: - Bị cảm thế nào? Đi cấp cứu từ chiều hôm kia cơ à? Anh viên chức đạo cụ: - Ơ lạ nhỉ? Thế không ai báo cho chị ạ? Bác ấy đang nằm ở Bệnh viện Bạch Mai.

Ấy là lúc thường nhật. Thôi. Tùng nói át đi: - Ông ấy tin nó lắm đấy. Họ cũng thầm thừa nhận những quan điểm của Diệu Linh đưa ra cho một số vai diễn. Hữu Tùng sung sướng xoa tay và nói với Diệu Linh: - Không khéo xong cảnh này là tôi thất nghiệp luôn đây.

Hữu Tùng nói: - Chuyện ấy thì chẳng bao giờ có. Em sẽ giúp anh. Trông con Diệu Linh đẹp ngời ngời. Sau những ngày đi làm phim với ông. Thành lay ông: - Bố ơi.

Chú Cường cũng không thông thạo. Ông nhận thấy Diệu Linh cực kỳ thông minh và có “phông” văn hóa cao. Cô vừa vào Khoa Nội thì gặp bà Thanh đi ra. Xưởng phim mình ngày trước cũng giới thiệu bao nhiêu người rồi còn gì nữa. Rồi có những lúc ông phải tự thốt lên với chính mình: “Trời ơi! Cường ơi là Cường. Diệu Linh hơ hải phóng xe máy vào bệnh viện tìm ông Cường.

Nhất là đối với một người sâu sắc như anh Cường. Thầy thuốc chẩn đoán ông bị cảm hàn. Lần này bố mơ lại chỉ gọi tên cái cô hoa hậu Diệu Linh. Em xin các anh. Có ai thông về cuộc thi hoa hậu không? Mọi người ngờ ngạc nhìn nhau không biết nói thế nào và không hiểu vì sao phó đạo diễn Hữu Tùng lại hỏi như vậy.

Cảnh quay ấy để em chỉ huy quay là tốt nhất. Nói: - Đúng chưa chú em? giờ muốn làm phim này cho im thì tốt nhất là phải làm sao hằng ngày con bé Diệu Linh phải đến đây.

Ông Cường thở dài: - Ai mà biết được. Ông Cường nói với Hữu Tùng: - Cậu có nghĩ rằng con bé Diệu Linh có khả năng phụ cho cậu về đạo diễn không? Là người rỡ. Hữu Tùng tròn mắt nhìn bà Thanh và nói: - Chị hâm à? Vớ vẩn. Nếu có đói thì ăn thêm hoa quả. Nhưng là tướng sát phu.

Tương tư một chiều. Với Diệu Linh. *** Đối với Diệu Linh. Ông khẽ thở dài: - Ừ. Còn lại ông Cường và Diệu Linh ngồi một mâm. Cô chỉ bảo cho các diễn viên từ dáng đi đứng. Em chỉ huy thì diễn viên nào nghe. Khi ông nổi nóng thì thật kinh khủng. Ông càng cứ tự răn mình bao lăm thì cái tình cảm ấy với Diệu Linh càng bùng cháy trong ông bấy nhiêu.

Ông Cường đang chỉ huy cảnh quay bỗng mặt ông tái ngắt. Bình nói: - Chú báo cho chị Diệu Linh biết bố cháu ốm chưa? Tùng nói: - Không biết mọi người báo chưa. Thấy mọi người dọn cơm ra. *** Cảnh quay diễn ra và mọi người đều không thể ngờ rằng. Quan sát. Vết sẹo đỏ lên. Anh muốn giao cho em tuốt phần đạo diễn cảnh quay này.

Trong cơn mê. Diệu Linh chỉ đạo diễn xuất rất xuất thần. Trong mơ bố chửi hết diễn viên nọ đến diễn viên kia. Con Diệu Linh trông thế thôi. Sáng hôm sau. Diệu Linh hỏi: - Làm sao thế? Sao lại nghỉ quay? Anh đảm nhiệm đạo cụ nói: - Chị không biết à? Bác Cường bị cảm.

Ông Cường lại nói: - Bà Thanh lo cho đoàn làm phim này tốt thật. Cô kéo ông ra trao đổi và trước khi ông chuẩn bị vào chỉ huy cảnh quay mới. Bữa qua bố cháu ước toàn gọi tên cái Diệu Linh. Anh nói: - Ông anh cứ giao cho em. Cái Bình. Chứ ông ấy không dám liều đâu. Khốn khổ nhất là cái giống yêu một chiều. Mất thời kì lắm. Rồi lục túi lấy ít tiền bỏ vào bao thơ. Ông cứ mong muốn Diệu Linh đến thăm ông.

Nụ cười. Rồi nói: - Bố mê sảng ghê quá. Diệu Linh thấy ngại quá nhưng vẫn ngồi ăn cùng. Đỏ nhan đa truân (Kỳ 17) Nguyễn Như Phong Đến bữa ăn cơm.

Mạnh mẽ hơn. Một hôm. Vì sao mày lại có những suy nghĩ viển vông của một gã thanh niên mới lớn thế? Mày thử soi gương và nhìn mày mặt mà xem.

Hấp dẫn như thế. Nhưng cậu hỏi xem nó có dám làm không? Tôi thấy con bé này có vẻ tã lót lắm. Ngang cả tuổi bố nó. Ông Cường nằm đến nửa đêm thì tỉnh. Đã có lúc ông thốt lên tên cô. Mê thì còn biết làm sao được là nói gì nữa. Quay phim hay diễn viên khác? Con nhớ mấy lần trước bố bị ốm. Em đi giải quyết một số việc gia đình. Ông chỉ nghĩ đơn giản rằng. Qua người này. Thành đẩy xe đi rót cho bố cốc nước.

Rồi gọi anh thư ký trường quay đang ngồi mâm bên sang: - Em ạ. Thành thật thà nói: - Đúng là bố ở ngoài trường quay. Có lúc trong cô lại có một tình thương mơ hồ đối với ông.

Mỗi lần cảnh quay dừng. Thiên nhiên trong cô cũng có một tình cảm lạ lạ. Anh ấy mà yêu đơn phương. Ai dám đám bảo là hiện nay đến lượt ông Cường lại không chết? Cứ ngăn trước đi là hơn. Hữu Tùng nhìn các diễn viên khác bằng ánh mắt răn đe: - Ở đây ai không đồng ý cô Diệu Linh làm đạo diễn cảnh này thì nói cho tôi biết? Phương Minh giơ tay nói: - Em đồng ý chị Diệu Linh đạo diễn cảnh này là đúng nhất.

Ông nhận ra tình cảm ấy và hoảng sợ với chính bản thân mình. Bà Thanh bảo: - Thôi chết. Không nhận ra tình cảm của bố. Hữu Tùng ăn được mấy miếng thì cầm bát cơm sang mâm khác để tán tỉnh mấy cô diễn viên. Mọi nơi. Ông hoạt bát. Bà Thanh cuống quýt: - Anh Cường. Chú ăn uống cũng như mọi người thế này có vẻ không ổn. Rồi lại thất tình thì chết. Ông ấy có đồng ý đâu.

Cô cứ lẳng lặng theo dõi. Chị đừng can thiệp vào chuyện tình cảm. Nhưng rồi ông mơ hồ nhận thấy rằng có một thứ tình cảm nào đó đang len lỏi trong ông. Không hiểu là hết phim này thì ông Cường có chịu nổi không. Nhưng em sợ ông anh không tin nó. Làm gì có chuyện không nghe. Nhưng tôi hỏi các anh chị ở đây. Hữu Tùng nói: - Ôi.

Một người đã từng là hoa hậu sẽ coi mày như thế nào? Thế nên đừng có mà “đũa mốc chòi mâm son”. Em cũng có nhận định đó và định nói với ông anh từ hôm khởi quay được mấy hôm.

Tôi sẽ làm vai trò giúp việc cho cô Diệu Linh. Câu nói của Diệu Linh làm ông Cường rất sung sướng.

Cứ để đấy anh. Ông sung sướng khi nhìn thấy Diệu Linh chỉ huy diễn xuất. Đuôi mắt giật giật và ông gầm lên như tiếng sét nổ giữa trời.

Gió mùa đông bắc về. Hôm qua không có cảnh nào cần có em nên em không nghĩ gì đến. Những lúc có Diệu Linh ở trường quay thì ông trở thành một con người khác hẳn. Hình ảnh của cô ám ảnh ông mọi lúc. Diệu Linh chạy ra ngoài mua một hộp sữa. Ông nghĩ nhiều hơn về Diệu Linh.

Ông lại giơ ngón tay cái ra hiệu cho Diệu Linh rằng cô đã làm rất tốt. Diệu Linh ngẩn người ra và ấp úng: - Không. Hơn nữa. Mình ăn được miếng nào thì ăn. Nhìn nét mặt ông rạng ngời hạnh phúc. Cô cũng hiểu thêm về cảnh ngộ của ông. *** Chiều hôm ấy. Chị Diệu Linh chỉ đạo là đúng rồi. Ba người yêu nó. Nhiều bữa cơm hơi cứng. Bình nhìn bố vẻ hơi diễu cợt và nói như đùa: - Sao bố lại toàn gọi cố vấn.

Mấy hôm nữa bắt đầu cảnh quay về cuộc thi hoa hậu. Tôi cũng đã bàn và được bác Cường đồng ý. Cô đến trường quay thì chỉ thấy mấy người trông đạo cụ.

Cứ đến bữa là diễn viên chạy dớn dác ra hàng quán. Con cái đã lo cho bố chu đáo. Vợ anh ấy bỏ đi gần 20 năm nay rồi.

Chúng nó còn khóc với em là làm thế nào cho bố nó lấy vợ. Biết đâu cảnh này lại hay đấy. Lúc đầu. Diệu Linh ngạc nhiên: - Sao lại giao cho em? Chú Cường đâu? Phó đạo diễn Hữu Tùng: - Những cảnh quay về phần thi hoa hậu. Làm gì có ai thông tỏ cuộc thi hoa hậu hơn chị Diệu Linh đâu. Diệu Linh ngại ngùng: - Thôi được rồi. Ăn uống nên khác đi. Ông cần cô trong vai trò của một cố vấn.

Phó đạo diễn Hữu Tùng và bà Thanh hiểu rõ tình cảm của ông. Mọi người đều hồ hởi. Các chị. Tuổi già rồi mà tự nhiên bập vào tình yêu thì khủng khiếp đấy. Cô lại dặn: - Chú đừng cho mọi người biết là cháu nói nhé. Tôi là tôi sợ thế này.

Theo lịch. Đã thế còn khó đăm đăm. Chứ hết phim này mà hai người nên duyên nên lứa thì có mà thành huyền thoại. Con đây. Phó đạo diễn Hữu Tùng mời Diệu Linh ra và nói: - Linh này. Ngôn ngữ. Bà Thanh thở dài: - Nếu anh ấy được con Diệu Linh chú ý đến thì nói làm gì. Bố mê sảng thì chửi ghê lắm. Cô cũng chú ý coi ngó ông. Mình là thanh niên thì ăn thế nào cũng được. P. Người ta có số. Nhiều lúc ông muốn gạt đi mà không được.

Bà Thanh nói: - Chú chẳng hiểu ý tôi. Nên bố toàn gọi cố vấn Diệu Linh của bố thôi. Diệu Linh túm lấy bà Thanh: - Chú Cường nằm ở đâu thế chị? Bà Thanh nói: - Sao Bây giờ em mới đến? Diệu Linh nói: - Có ai nói cho em biết đâu. Có tên có tuổi thật. Trông cái mặt gớm guốc quá. Cháu cũng là người dễ ăn mà. Các diễn viên khác cũng hùa theo: - Đúng rồi.

Có mệnh rồi. Bình thì nằm dưới đất. Khi ra ngoài. Mới rồi ông ấy giao cho nó làm đạo diễn cả một trường đoạn. Diệu Linh nhìn bát cơm của ông Cường. Rồi nói: - Em vào đi. Mọi người dìu ông lên ôtô và đưa ông về nhà. Rồi cùng con gái đi thăm mấy người bạn. Ông Cường hỏi: - Cơm như thế này cháu ăn có được không? Diệu Linh: - Cháu ăn được chú ạ.

Nếu ông anh đồng ý. Chú chưa nói gì cả. Hiện giờ anh Tùng và đoàn phim đang vào bệnh viện thăm bác ấy. Tuốt luốt cảnh quay này sẽ do cô Diệu Linh chỉ huy quay. Việc gì mà chị phải lo. Ai cũng sửng sốt. Từ sự kính trọng ông. Chờ cho Tùng hỏi chuyện ông một lúc. Đến mày còn sợ cái mặt của mày thì một người con gái như Diệu Linh. Mở mắt nhìn xung quanh. Tùng gật đầu ngay: - Thưa ông anh.

Tất tật những cử chỉ của ông Cường và Diệu Linh không lọt qua được sự quan sát của bà Thanh và Hữu Tùng. Ông chợp chờn thấy hình ảnh Diệu Linh. Ông lại bị áp huyết cao nên phải theo dõi liên tục. Song thôi. Em sẽ thử xem hào kiệt nó ra sao. Ông Cường thiên nhiên chợt nhớ ra chừng như trong mơ ông đã gọi tên Diệu Linh.

Hiểu ý Diệu Linh. Tùng hỏi: - Chị bảo hiểm cái gì? - Chị thấy hiểm về ông Cường. Hữu Tùng họp tất tật đoàn làm phim lại và nói: - thảy cảnh quay này bác Cường đã giao cho tôi làm vì có việc bận. Bà Thanh trò chuyện với Hữu Tùng: - Chị thấy tình hình hiểm đấy. Thể nào nó cũng đến thăm.

Rồi ông lại thiếp đi. Hiểu về cuộc thi hoa hậu này thì không ai hơn Diệu Linh. Ông choàng tỉnh và nói: - Thành à con. (Xem tiếp kỳ sau) N. Đã có lúc ông thoáng nghĩ tới tình cảm đó nhưng ông lại dập tắt ngay. Mọi người lại cuống quýt đưa ông vào bệnh viện. Chúng nó giới thiệu đủ mọi người. Người khác. Em lạ gì tính ông Cường nữa. Tận tình như vậy mà cứ khăng khăng sống một mình là sao”.

Chị lo là lo chuyện đấy. Thành nghe bố gọi tên Diệu Linh trong mê sảng mà thấy lạ. Quay phim Đức lững thững: - Nếu tường về cuộc thi hoa hậu thì chỉ có mỗi Diệu Linh đã từng đi thi rồi mới biết.

Mỗi ngày càng lớn hơn. Chứ nhiều đoàn làm phim khác. Năm nay mày 62 tuổi rồi. Đầu tiên là sự kính nể. Thậm chí chửi bậy. Hiện nay chúng nó chỉ để ý đến thân chúng nó thôi. Ông nói: - Bọn này có chú ý gì đâu.

Thế nên anh đã bàn với ông ấy rồi. Phó đạo diễn Hữu Tùng đến thăm ông. Ông Cường cười ngượng. Rồi mời chuyên gia đến làm cố vấn. Bố văng tục đủ thứ. Một cân cam. Đã chạy vào trong khá nặng nên phải điều trị rất cẩn thận. Bà Thanh nói: - Thế mới là bi kịch.

Đặc biệt là vai diễn của Phương Minh là hoàn toàn hợp lý và tinh tế. Đưa về nhà ngay. Rồi khi cảnh quay không đạt hoặc cần đổi thay thì cô lại viết mấy chữ. Chuyện tình cảm nói thế thôi. Mình làm việc hằng ngày với anh ấy mà nhìn còn ghê nữa huống chi là con gái.

*** Hai ngày sau. *** Những nhận xét của Hữu Tùng và bà Thanh về ông Cường hoàn toàn chính xác. Hay là mình có cách nào ngăn chặn trước đi. Ông ấy chỉ biết lao đầu vào công việc. Đúng là ông ấy phải lòng con Diệu Linh rồi. Nhìn sắc mặt của ông.

Diệu Linh ở nhà dọn nhà cửa. Ông không bao giờ nói cho mọi người biết đó là ý kiến của cô. Vui vẻ và đã tạo nên hiệu ứng bất thần. Không. Ông anh nhà mình là đạo diễn tài năng thật. Chị thấy đấy. Bà Thanh tế nhị nói: - Diệu Linh ở đây ăn cơm cùng chú Cường và anh Tùng nhé. Hữu Tùng phẩy tay: - Em yên tâm đi.

Diệu Linh không biết ông ốm. Cô đã có những góp ý về diễn xuất của diễn viên mà ông thấy rất chính xác. Lấy nó đều chết. Hữu Tùng nói đủng đỉnh: - Cũng tốt chứ sao. Bình mới hỏi: - Chú Tùng ạ. Trong một số cảnh quay. Bắt đầu bước vào cảnh quay cuộc thi hoa hậu. Thằng Thành nói với em bao lần. Nhớ mình có cảnh quay. Cũng có lúc cô đã nghĩ rằng: “Cái ông này hâm thật.

Không biết mấy cô diễn viên này có cô nào thi người đẹp cấp phường chưa? Mọi người cười ồ lên. Lúc mọi người ngồi uống nước. Ông Cường thấy mình có những thay đổi mạnh mẽ về tình cảm của ông với Diệu Linh.

N. Diệu Linh gật đầu: - Chú có tuổi rồi. Ở đây làm gì có ai đi thi hoa hậu đâu mà biết. Chứ anh ấy là người bản lĩnh. Tác phong cô làm việc hệt như một đạo diễn chuyên nghiệp.

Ngày hôm ấy không có cảnh nào quay mà cần có Diệu Linh. Nhanh nhẹn và nhẹ nhõm với mọi người hơn. Bỗng dưng thấy lúng túng. Kể ra thì cũng chẳng hợp. Lại chợt lặng im và tĩnh lạ thường. Ông thấy Thành đang ngủ gục trên xe lăn ở đầu giường. Phó đạo diễn Hữu Tùng và quay phim Minh Đức biết rõ nhưng vì rất kính trọng ông nên luôn tuân theo chỉ đạo của ông một cách tuyệt đối. Đi cấp cứu ở bệnh viện từ chiều hôm kia.

Em sợ đề xuất ra thì ông anh lại mắng em. Con bé ấy chỉ cần được đào tạo một cua ngắn ngày thôi là làm được đạo diễn phim. Còn Bình thì nhận ra ngay. Ông Cường gật đầu: - Ừ. Từ khi phim bắt đầu vào quay. Mà chẳng thấy gọi phó đạo diễn. *** Hôm sau. Mặc dù đưa ra lý do ông Cường có việc bận nhưng ông Cường vẫn đến trường quay từ đầu đến cuối cảnh quay.

Nhưng chắc là nó biết thôi. Em thử để cho nó chỉ huy một số cảnh quay xem ra sao. Nếu có gì không hợp lý với phim ảnh lắm thì chú Tùng chỉ đạo.

Nhưng bác ấy là người có tuổi. Anh làm sao thế? Ông Cường nói: - thiên nhiên tôi rét lắm.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét