Chủ Nhật, 27 tháng 10, 2013

Tự truyện Alex Ferguson: Mourinho–Địch ý tưởng thủ "đặc biệt" Ferguson.

Hậu vệ đối phương phạm lỗi với Ronaldo và trọng tài biên đã phất cờ nhưng tay trọng tài chính người Nga vẫn không thổi phạt

Tự truyện Alex Ferguson: Mourinho–Địch thủ

Chính yếu là sự tụ họp và khả năng chọn vị trí. Roy Keane ra đi sau khi gây ra một vụ rối rắm lớn. Rất khó để khoan thủng và thực tại là tôi không thắng nổi trận nào ở Stamford Bridge sau khi Mourinho đến. Chelsea được tổ chức tốt hơn trước rất nhiều. Jose bảo: “Đừng giải nghệ. Nhưng rồi kiên cố sẽ quay lại nước Anh. Nhưng chúc may mắn ở vòng sau”.

Đó là cách để họ luân chuyển bóng liên tiếp y như vòng quay ngựa gỗ. Chúng tôi chỉ giành duy nhất một danh hiệu: Cúp Liên đoàn 2006. Nơi từng là sân nhà cho cầu thủ nước ngoài mà tôi yêu thích nhất – đương nhiên là bên ngoài Man United. Chóng mặt và thậm chí ngã vào quả bóng. Bởi điều đó chứng tỏ rằng họ sống mái với trận đấu. Ông ta gửi cho tôi một thùng Tignanello. “Học sinh xuất sắc nhất của tôi.

Messi ở đâu thì Esteban Cambiasso sẽ ở đó: nghe có vẻ đơn giản. Chelsea đã dẫn trước 6 điểm và chúng tôi không bao giờ có thể san lấp khoảng cách đó.

Trọng tài đã hành động rất kỳ quặc. Anh ta biết rằng Barcelona sẽ tìm cách giữ vững quyền kiểm soát khu vực giữa sân. Và mang lại hiệu quả một cách thần kỳ.

Bởi họ sợ hãi trước viễn ảnh phải về hưu”. Tôi ái mộ những người dám biểu hiện xúc cảm của mình. Điểm khởi đầu trong triết lý bóng đá của anh ta là bảo đảm rằng đội nhà không thua. Tuy nhiên sau đó chúng tôi vẫn trở thành bạn tốt. Với một khoảng cách rất xa so với những người còn lại”.

Porto lấy được bóng và ghi bàn trong đợt tiến công ngay sau đó. Jose đã cho thấy rằng mình không có ý định vận dụng lối chơi tấn công mang tính trình diễn. Nhưng quờ những chuyện đó đều diễn ra sau cuộc chiến của chúng tôi ở Premier League vào giữa những năm 2000.

Bởi anh ta biết đó không phải là công thức để thành công trong bóng đá hiện đại. Nhưng thực ra tôi vẫn thường có bất đồng với các HLV đối địch trong lần đầu gặp mặt. Ông là động lực để tôi phấn đấu”. Người ta nghi tôi đã hết thời.

Jose từng là học trò của Carlos tại một học viện bóng đá ở BĐN. Còn tôi rơi vào hoang mang và không hiểu mình còn có thể xây dựng được một đội bóng đủ sức giành chức VĐ Premier League 3 lần liên tục nữa không. Tuy nhiên nó là một phần trong bản kế hoạch phòng ngự mà tất tật các vị trí sẽ được kết nối với nhau. Anh ta là một người dễ mến.

Gianfranco Zola là một phép màu. Thảy các HLV từng làm việc ở đó đều phải tuân theo triết lý bóng đá của Real.

Khi Inter gặp Barcelona ở bán kết Champions League. Khi trận đấu còn 3 hay 4 phút nữa. Khi đã nắm được thông báo về đối thủ. Carlos bảo. Mọi chuyện trở thành khó khăn khi người ta già đi. Trong trận lượt về. 2-1. Chương trình luyện tập của chúng tôi sẽ ưu tiên việc đạt điểm rơi tư thế vào nửa sau của mùa giải. Tôi đã hỏi Carlos (Queiroz. Không cần phải bàn cãi. Chúng tôi luôn biết cách chiến thắng trong những tháng cuối mùa.

Tôi bắt đầu quan sát cái cách Jose đối mặt với cơn sóng của sự kỳ vọng mà mình tự tạo ra: cơn sóng đã mang anh ta từ Porto đến London để làm việc cho Roman Abramovich. Nếu Jose là một người lướt ván. Tôi phát hiện ra rằng. Nên không cần thiết phải trút chúng lên người Jose. Nhưng rồi mọi thứ cũng dần trở lại quỹ đạo mà chữ ký của Michael Carrick là một đóng góp quan yếu.

Trong giai đoạn mà Real vào chung kết Champions League 3 lần trong 5 năm. Trợ lý cũ của Ferguson – ND) về Jose và Carlos nói rằng anh ta là một người cực. Tôi sẽ phải tìm ra một giải pháp khác để “xử lý” Jose.

Hành trình của Mourinho cả thảy mọi người mà tôi biết đều nói rằng Jose có quan hệ đặc biệt tốt với các cầu thủ. Chúng tôi đã gặp nhau trong chiến dịch Champions League 2003-04. Nếu bạn chơi 6 tiền vệ thì họ sẽ xếp 7 người vào đó. Chức vô địch giúp Chelsea có được một cú hích lớn về mặt tâm lý.

Liệu Jose có thể áp đặt tư duy bóng đá của mình không? Ngay từ đầu.

Barcelona tấn công rất đẹp mắt. Tuy nhiên tôi không hiểu vì sao rượu ở Chelsea lại rất tệ. Một tuần sau. Từ tháng 8/2004 đến tháng 5/2006. Iker Casillas trong khung thành và Claude Makelele ở giữa sân để bẻ gãy mọi đợt lên bóng của đối phương. Anh ta mang theo một chai Barca-Velha. Anh ta bảo mình còn có một vài thử thách khác phải hoàn tất. Trượt trên cỏ bằng đầu gối.

Nhưng Jose có vũ khí riêng cho đội của mình. Và dần dần đó trở nên một truyền thống. Một trong những loại rượu ngon nhất. Tôi nhận ra rằng sự tức giận của mình chính yếu phát xuất từ việc một số cầu thủ Porto liên tục ăn vạ và Roy Keane có vẻ như bị đuổi oan.

Nếu bạn chơi với 4 tiền vệ thì họ sẽ bố trí 5 người. Có lần tôi nói với Abramovich: “Đó là nước gột rửa chứ rượu cái nỗi gì”. Nhưng họ cũng rất hăng hái đuổi theo quả bóng mỗi khi đánh mất nó.

Anh ta rất biết cách giao thiệp. Thì anh ta có thể cưỡi trên sóng lâu hơn bất kỳ ai và sẽ là một điều không thông minh nếu như tấn công anh ta bằng các đòn tâm lý. Chúng tôi bị loại khỏi Champions League ngay từ vòng bảng. Tôi cũng từng làm vậy khi chúng tôi làm bàn vào lưới Sheffield Wednesday. Vidic nói với tôi rằng anh ta có thể sẽ được triệu tập đi nghĩa vụ quân sự cho Serbia trong cuộc xung đột với Kosovo.

Tôi không chắc rằng Wenger hay Benitez có khả năng đó. Tôi nhớ rằng mình từng nói với anh ta hồi năm 2008: “Tôi không sao giờ mình sẽ giải nghệ. Một khi đã tạo được lợi thế dẫn đầu. Lần tiếp theo đến đây. Một sự khẳng định thiên tài. Và khi mà Arsenal sa sút thì tiền nong của Abramovich cùng với kỹ năng huấn luyện của Jose là trở lực lớn nhất trên con đường tái lập vẻ vang của chúng tôi.

Và bên cạnh sức mạnh ý thức thì đằng sau đó còn có các lý do về khoa học nữa. Pique – một cầu thủ cực kỳ xuất sắc – muốn trở về Barcelona… Rất khó khăn. Thắng lợi đó là một bước ngoặt trong sự nghiệp của Jose. Với Jose cũng vậy. Bởi khi một ai đó đánh bại bạn thì tìm ra cách thức để nói lời chúc may mắn là khôn xiết quan trọng.

Cực kỳ sáng ý. Hài hước và có thể tự châm biếm bản thân mình. Tôi từng mâu thuẫn nghiêm trọng với George Graham khi ông ấy mới dẫn dắt Arsenal. Tôi có vài lời qua tiếng lại với anh ta ở cuối trận lượt đi.

Mourinho – Địch thủ “đặc biệt” Ferguson bình thường. (Tiếc là) khi tôi ra đi thì Mourinho mới trở lại Chelsea. Jose luôn chơi rất chém đẹp và hướng đến những chiến thắng tối thiểu 1-0. Chúng tôi san sẻ một ly rượu chát và tôi nói với anh ta: “Cậu gặp may đấy. Triết lý “galacticos”. Nhưng chỉ trong mùa thu năm 2004. Khiến bạn quay mòng mòng.

Về pha ăn mừng của Jose ở Old Trafford sau đó. Họ có Fernando Hierro ở hàng thủ. Nhưng công việc ở Real Madrid vẫn là thách thức khó khăn nhất trong đời huấn luyện của Jose.

Quang Hải. Chelsea đã lên ngôi VĐ Premier League trong cả hai mùa giải đó.

(Tuy nhiên) tôi vẫn chúc hạ Jose sau trận đấu. Jose là một người thực dụng.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét