Nỗi niềm của vương hậu Địch Thúc Quy là con gái của vua nước Địch (ở huyện Thái Nguyên, tỉnh Sơn Đông ngày nay) đồng thời là vương hậu của Chu Tương Vương. Việc Địch Thúc Quy trở thành vương hậu bắt đầu từ mối duyên nợ của Chu Tương Vương với Địch Quốc. Sử chép rằng, năm 637 trước Công nguyên, nhờ có sự trợ giúp của nước Địch, Tương Vương mới đánh bại được nước Trịnh. Để báo ơn ơn của vua nước Địch với mình, Tương Vương đã quyết định lấy con gái của vua nước Địch là Địch Thúc Quy về làm hoàng hậu. Lúc bấy giờ, Chu Tương Vương tuổi đã cao, trong khi đó, Địch Thúc Quy lại là một cô gái xinh đẹp, trẻ trung. Thêm nữa, sinh ra trong một bộ tộc du mục, Địch Thúc Quy rất giỏi cưỡi ngựa, bắn cung, có thể nói là một “nữ trung hào kiệt”. Địch Thúc Quy có một người chị gái cùng tên và cũng xinh đẹp không kém gì mình. Vì vậy, người đương thời vẫn ca tụng hai chị em họ Địch rằng: “Trước Thúc Quy, sau Thúc Quy, như châu như ngọc phát ra ánh sáng rực rỡ”. Tuy nhiên, khác với Địch Thúc Quy, cô chị gái nhà họ Địch được gả cho vua nước Tấn là Trùng Nhĩ, một người trẻ trung và rất gan dạ. Điều này khiến Địch Thúc Quy khôn cùng khó chịu vì cuộc hôn nhân với Chu Tương Vương. Chu Tương Vương cũng có thể coi là một người biết thương hoa tiếc ngọc, thấy vương hậu cả ngày ủ rũ, không vui thì quan hoài hỏi: “Khanh có chuyện gì mà buồn rầu nghĩ suy vậy? Khanh có đề nghị gì, cứ nói với ta”. Thúc Quy nghe Tương Vương hỏi vậy liền nói: “Thiếp muốn tương lai hoàng thượng mang thiếp ra ngoài đi săn 3 ngày”. Tương Vương nghe vương hậu của mình nói thì suýt phì cười. Hóa ra yêu cầu của người đẹp chỉ đơn giản có như vậy. Tương Vương đồng ý ngay, ngay thức thì sai người chuẩn bị một cuộc đi săn lớn, thông tin cho toàn bộ các vương tôn công tử dự. Yêu cầu được Tương Vương đáp ứng khiến Địch Thúc Quy sung sướng ra mặt. Tương Vương thấy nụ cười nở trên mặt ái thiếp của mình thì cũng cảm thấy vui vẻ. Buổi đi săn diễn ra hoành tráng và đúng như ý muốn của Địch Thúc Quy. Ngày hôm đó, những người tham dự ai cũng trở về với vẻ mặt hả hê, trên xe đầy những thú to, thú nhỏ. Đếm lại kết quả, người ta thấy rằng, vương tử Cơ Đái - người em cùng cha khác mẹ với Tương Vương là người săn được nhiều thú nhất. Tương Vương vui vẻ thưởng cho cậu em trai cùng tuốt mọi người. Buổi tối hôm đó, Chu Tương Vương tổ chức một bữa tiệc ngay tại rừng. Để thưởng cho thành tích trong buổi săn bắt ban ngày, Tương Vương đã lệnh cho Cơ Đái lên ngồi cạnh ở bên tay trái của mình. Cổ nhân nói mỹ nhân thường yêu anh hùng. Người em chồng trẻ trung, anh tuấn và đặc biệt có tài săn bắn đã mau chóng lọt vào “mắt xanh” của Vương hậu Địch Thúc Quy lúc đó đang ngồi ở bên phía phải của Tương Vương. Nhìn người em chồng khôi ngô, tuấn tú, sinh lực cường tráng sảng khoái ngồi uống rượu ở phía bên kia bàn, Địch Thúc Quy bỗng dưng cảm thấy vô cùng tủi hờn. Người chồng lý tưởng mà Địch Thúc Quy muốn lấy chẳng phải là cũng tuấn tú, kiêu dũng và có tài bắn cung thiện nghệ như cậu em chồng Cơ Đái kia hay sao? Thế nhưng cuộc đời vốn trái khoáy. Người chồng của cô ngày nay lại là một ông già đã ngoài 50 tuổi, nhom nhem ốm yếu, chẳng làm nổi việc gì nữa. Bản thân Địch Thúc Quy dù mang danh là vương hậu, cuộc sống vật chất đầy đủ, sung sướng nhưng tinh thần cô thì luôn trống rỗng. Và Địch Thúc Quy cần phải tìm một đối tượng để khỏa lấp sự trống ấy của mình. Thế rồi một cách vô thức, Địch Thúc Quy dồn cả tâm trạng bị kiềm chế của mình vào cậu em chồng trẻ trung. Cả Địch Thúc Quy lẫn Cơ Đái đều thích săn bắn nên hai người nói chuyện với nhau rất hợp. Thế rồi, mỗi lần chúc rượu, Địch Thúc Quy lại dùng ánh mắt đong đưa ướt át để ve vuốt Cơ Đái. Sau đó, được sự đồng tình của Tương Vương, Địch Thúc Quy đã hát tặng cậu em chồng Cơ Đái một bài hát có nội dung đầy ẩn ý. Cơ Đái vốn là một người sáng dạ, chóng vánh nghe được nội dung hàm ý bên trong những câu hát. Cơ Đái bắt đầu đón nhận ánh mắt đưa tình của Địch Thúc Quy và cũng nhìn lại sức chị dâu bằng ánh mắt hoàn toàn khác. Chàng trai khôi ngô, rất giỏi bắn cung giờ đây không kìm chế được lòng mình nữa, run rẩy nói với Tiểu Thúc Quy: “Vương hậu là người đẹp nhất trong nhân gian này!”. Cứ như vậy, chị dâu và em chồng thoải mái đung đưa, mắt qua mày lại ngay trước mặt vị vua già Chu Tương Vương. Mối tình to gan lớn mật với em chồng Tới ngày thứ hai, Địch Thúc Quy xin Tương Vương tự mình đi săn một vòng. Tương Vương tổ chức săn bắn, đích chỉ là để Địch Thúc Quy chấp nhận, vì thế có lý do gì để khước từ? Tuy nhiên, nghĩ rằng tuổi mình đã cao, không còn ăn nhập với những trò săn bắn này nữa, Tương Vương đã lệnh cho em trai Cơ Đái theo sát Địch Thúc Quy trong cuộc đi săn để bảo vệ sự an toàn cho vương hậu.
Mệnh lệnh của Tương Vương đúng như ý nguyện của cả Địch Thúc Quy lẫn Cơ Đái. Hai người ngay tức khắc giống như được uống thuốc kích thích, tinh thần hưng phấn hẳn lên, sẵn sàng vào cuộc đi săn. Tương Vương đòi cho người đánh xe đưa Địch Thúc Quy đi nhưng vương hậu khăng khăng không chịu, nói rằng, chỉ cần một con ngựa và một người hầu gái là đủ. Nói xong, Địch Thúc Quy nhảy phắt lên ngựa phóng đi. Cơ Đái nhận lệnh từ Tương Vương cũng vội quất ngựa đuổi theo. Cơ Đái và Địch Thúc Quy đã nảy sinh tình cảm với nhau từ tối hôm trước nên hôm nay, cả hai chỉ muốn mô tả cho đối phương biết tuấn kiệt của mình.
Khi ngựa qua khỏi khúc ngoặt của một ngọn núi, hai người bắt đầu đi chậm lại song song với nhau. Địch Thúc Quy cười nói với Cơ Đái: “Ta ngưỡng vọng nhân kiệt của vương tử đã lâu, nay lại được cùng vương tử đi săn, đó là vinh diệu 3 kiếp của ta!”. Cơ Đái cũng là kẻ phong tình, chẳng tiếc những lời như mật ngọt ngợi khen Địch Thúc Quy, nói: “Ta chỉ mới học cưỡi ngựa bắn tên mà thôi. Vương hậu mới là nữ trung anh tài, ta không bằng một phần vạn của người”. Địch Thúc Quy nghe thấy cậu em chồng mà mình mê đắm nói những lời ngọt ngào như vậy thì sung sướng vô cùng, đang định đáp lại bằng những lời khen và ngưỡng mộ thì từ phía sau của hai người, tiếng vó ngựa đã vọng lại. Địch Thúc Quy vội nói: “tương lai, vương tử hãy vào cung sớm để thỉnh an thái hậu. Ta có chuyện bí mật cần nói với vương tử”. Câu nói vừa dứt thì những người hầu nữ của vương hậu cưỡi ngựa tiến tới. Địch Thúc Quy chuyên chú nhìn Cơ Đái chờ câu đáp. Cơ Đái cũng nhìn lại bằng ánh mắt đầy ngụ ý, khe khẽ gật đầu. Ngày hôm sau, Cơ Đái vào cung tạ ơn ban thưởng của Chu Vương rồi tiện thể sang hỏi thăm mẹ ruột là Huệ Thái hậu. Hôm đó, Địch Thúc Quy đã vào cung từ sáng sớm, sau khi thỉnh an Huệ thái hậu thì cố ý hỏi han chuyện này chuyện khác, kéo dài thời kì để chờ Cơ Đái vào gặp mặt. Khi thấy Cơ Đái Vào, Địch Thúc Quy cũng đứng dậy ra về nhưng trước khi bước ra khỏi cửa đã gửi cho Cơ Đái một cái nhìn đầy ẩn ý. Những người đang yêu nhau bao giờ cũng vậy, đôi khi chỉ cần một ánh nhìn cũng đủ giúp họ hiểu được người kia muốn gì. Cơ Đái nhận được tín hiệu của Địch Thúc Quy, trong lòng khôn cùng nóng ruột, nói vài câu cho xong chuyện rồi chào mẹ ra về để ra gặp Địch Thúc Quy. Khi Cơ Đái bước ra khỏi cung Huệ Thái hậu thì không thấy Địch Thúc Quy đâu. Đang lúc vò đầu bứt tai không hiểu vì sao thì bất chợt một cô gái từ phía sau đi tới. Đây chính cô người hầu của vương hậu Địch Thúc Quy tên là Tiểu Đông. Tiểu Đông bước tới, chào Cơ Đái rồi nói: “Công chúa nhà chúng tôi đang chờ vương tử để nói chuyện”. Cơ Đái hiểu ý, đi theo Tiểu Đông tới mật thất mà Địch Thúc Quy đã chuẩn bị sẵn. Vừa họp mặt, Cơ Đái và Địch Thúc Quy đã xoắn xuýt lấy nhau như họ đã phải chờ nhau tới cả ngàn vạn năm. Vào thời bấy giờ, chuyện tình cảm giữa một vương tử như Cơ Đái và vương hậu Địch Thúc Quy là điều không được chấp thuận. Tuy nhiên, dường như tình yêu mù quáng đã khiến họ chẳng cần biết đến chuyện gì nữa. Kể từ sau khi được hưởng cái hoan lạc của sự vụng, Địch Thúc Quy ngày càng si mê Cơ Đái, liền yêu cầu Cơ Đái tìm cớ để vào cung hò hẹn với mình. Cơ Đái thường lấy cớ vào thăm Huệ Thái hậu để vào cung gặp Địch Thúc Quy. Xưa nay, những người ngoại tình thường không lường hết những mối hiểm nguy có thể gặp phải, lại thường tự cho mình là thông minh, cho rằng người khác là kẻ ngốc, sẽ không bao giờ phát hiện ra sự vụng của mình. Cơ Đái thì rất lo âu rằng cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, sự việc trước sau cũng bị phát giác và hậu quả sẽ rất khó lường. Tuy nhiên, Địch Thúc Quy thì khẳng định chắc như đinh đóng cột rằng: “Tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện gì. Nữ tì trong cung đều là thân tín của ta. Ta đã xếp đặt cả thảy, vương tử đừng lo âu quá”. Cơ Đái nghe Địch Thúc Quy nói vậy cũng dạn dĩ hẳn lên, thậm chí công khai đi lại, nằm ngồi trong vương cung. Chỉ cần biết Tương Vương ở cung khác là ngay thức thì Cơ Đái vào vương cung của Địch Thúc Quy để qua đêm. Huệ Thái hậu cũng biết chuyện tình giữa Cơ Đái và Địch Thúc Quy, tuy nhiên, vì Cơ Đái là con ruột của mình nên Huệ Thái hậu đã ngoảnh mặt lờ, coi như chơi biết. Thậm chí, Huệ Thái hậu còn ban lệnh, bất cứ ai đem chuyện này nói ra bên ngoài sẽ bị giết chết không tha. Bởi thế, chuyện dâm bôn giữa vương hậu Địch Thúc Quy với em chồng Cơ Đái trong cung không ai là không biết, trừ một mình Chu Tương Vương. Sau khi duy trì chuyện tình yêu với Địch Thúc Quy được nửa năm, vốn tính phóng túng, Cơ Đái bắt đầu muốn tìm tiện thể nghiệm mới bên cạnh Địch Thúc Quy. Một lần, sau khi uống rượu say ở trong hậu cung, cơn háo sắc nổi lên, Cơ Đái ôm luôn nàng hầu gái Tiểu Đông đòi làm chuyện mây mưa. Tiểu Đông sợ Địch Thúc Quy tới nhìn thấy bèn tìm cách chống cự, đẩy ngã Cơ Đái. Cơ Đái vừa giận vừa thẹn, rút kiếm đòi giết Tiểu Đông. Để bảo toàn tính mệnh của mình, Tiểu Đông vội chạy tới cung điện của hoàng đế, đem chuyện tư thông giữa Địch Thúc Quy và Cơ Đái tố giác với Chu Tương Vương. Chu Tương Vương nghe xong giận sôi người, không ngờ trong hậu cung của mình lại xảy ra chuyện ô trọc như vậy. Đắng cay hơn, người gây ra chuyện đó lại chính là vợ và em trai của mình. Lòng tự trọng của một hoàng đế bị xúc phạm đã khiến Chu Tương Vương trở nên cực kỳ tàn bạo. Ông ra lệnh bắt Địch Thúc Quy nhốt vào lãnh cung đồng thời không cho phép bất cứ ai vào thăm. Trên tường của lãnh cung chỉ khoét một cửa sổ nhỏ để đưa thức ăn mà thôi. Còn Cơ Đái, khi thấy Tiểu Đông chạy về phía cung điện của hoàng đế thì biết rằng mọi chuyện sẽ lộ, cho nên chẳng kịp chào từ giã mẹ ruột, cấp lên ngựa chạy về nơi đất phong. Tiếp đó, Cơ Đái sai người thân đóng gói vơ gia bản, đưa cả gia đình chạy sang nước Địch để tránh bị Tương Vương truy sát. Tuy nhiên, câu chuyện về bà hoàng hậu hoang dâm Địch Thúc Quy tới đây vẫn chưa kết thúc. Và cái chết thảm thê Sau khi tới nước Địch, Cơ Đái đã nói dối với vua nước Địch rằng Chu Tương Vương là một người tuyệt tình tuyệt nghĩa. Vì muốn tuyển ái thiếp mới mà ông ta đem nhốt vương hậu Địch Thúc Quy vào lãnh cung. Cơ Đái khuyên can cũng bị Tương Vương đuổi khỏi tổ quốc. Cơ Đái thậm chí còn nói rằng, trên đường mình tới nước Địch, đã nghe người ta phao rằng Tương Vương chuẩn bị giết chết Địch Thúc Quy để trao ngôi hoàng hậu cho một ái thiếp khác của mình. Rút cục, Cơ Đái cầu xin vua nước Địch cho mình mượn binh lính để quay về nước cứu Địch Thúc Quy. Vua nước Địch nghe chuyện con gái mình sắp bị đưa ra xử quyết, lại thêm chuyện Chu Tương Vương bạc bẽo bạc nghĩa thì tức tốc ra lệnh cho Cơ Đái mượn 5 ngàn kỵ binh tinh nhuệ xuất hành về nước phục thù. Ban đầu, Chu Tương Vương nể tình anh em, sai sứ tới giảng hòa với Cơ Đái. Tuy nhiên, Cơ Đái lúc này đã có sự hỗ trợ hùng mạnh của nước Địch nên cố định không chịu giảng hòa, còn giết luôn sứ thần do Chu Vương gửi tới. Chu Vương Tức giận, huy động toàn quân ra quyết chiến với Cơ Đái. Tuy nhiên, quân của Cơ Đái lúc này quá mạnh, đánh tới đâu là quân của Chu Vương thua tới đó. Chu Vương liên tục bị thua, đành bỏ cả đế kinh chạy tới đất Phiếm của nước Trịnh để lánh nạn. Cơ Đái dẫn quân vào thành cứu thoát Địch Thúc Quy. Hai người gặp nhau mừng mừng tủi tủi rồi tới gặp Huệ Thái hậu. Kể từ ngày biết tin Cơ Đái chạy sang nước Địch, Huệ Thái hậu đã nằm liệt giường liệt chiếu vì lo lắng. Vì vậy, khi nhìn thấy Cơ Đái bước vào, Huệ Thái hậu ngồi dậy, khóc lóc nói: “Con à, rốt cục ta cũng sống được đến lúc con về!”. Nói xong, Huệ Thái hậu cười lớn rồi tắt thở. Tuy nhiên, Cơ Đái cũng chẳng tiếc thương, cũng chẳng lo chuyện hậu sự cho mẹ mà cấp kéo Địch Thúc Quy vào nhà sau để “thỏa lòng mong nhớ”. Ngày hôm sau, Cơ Đái lên triều, làm giả chiếu thư của Huệ Thái hậu, tự lập mình làm Chu Vương đời thứ 21. Rồi chẳng cần để cho Địch Thúc Quy làm thủ tục ly hôn với anh trai mình là Tương Vương, Cơ Đái đã phong Địch Thúc Quy làm vương hậu của mình. Địch Thúc Quy nghiễm nhiên trở nên vương hậu của hai đời vua liên tục. Tuy nhiên, cuộc đời làm hoàng hậu của Địch Thúc Quy không kéo dài được lâu. Tương Vương tị nạn tại nước Trịnh nhưng lòng thì vẫn luôn muốn báo oán. Nên chi, Tương Vương bất chấp sĩ diện, tới cầu xin vua nước Trịnh là Văn Công xuất binh tiêu diệt Cơ Đái. Trịnh Văn Công đã phát chiếu cần vương tới các nước chư hầu, yêu cầu xuất binh tiêu diệt kẻ làm phản Cơ Đái và được hồ hết các nước ủng hộ. Năm 635 trước Công Nguyên, quân cần vương của nước Tấn tấn công Lạc Dương và đưa Tương Vương trở về. Một nhánh quân khác của nước Tấn thì bủa vây đất Ôn, nơi đất phong của Cơ Đái. Người dân đất Ôn đã chán ghét đôi gian phu dâm phụ Cơ Đái và Địch Thúc Quy, nên chi khi nghe tin liên quân các nước chư hầu kéo tới thì vui như hội. Nhiều người còn ra mở cổng thành để đón quân nước Tấn vào. Cơ Đái và Địch Thúc Quy thấy tình thế khẩn cấp, lên xe xông ra cửa thành định trốn sang nước Địch tị nạn. Tuy nhiên, chưa chạy được bao xa thì Cơ Đái bị một tướng quân của nước Tấn là Ngụy Trừu chạy theo chém một đao. Thấy máu từ trên người Cơ Đái chảy ròng ròng, Địch Thúc Quy hét lên một tiếng rồi nhảy lên ngựa, rút thanh kiếm đeo bên người của Cơ Đái quay lại quyết chiến với Ngụy Trừu. Tuy nhiên, quân Tấn bủa vây quá đông, Địch Thúc Quy thấy mình địch không lại định quay ngựa bỏ chạy. Ngụy Trừu quyết không tha, ra lệnh cho quân lính nhất loạt bắn tên. Địch Thúc Quy bị hàng chục mũi tên găm vào người, ngã xuống ngựa và chết. Cuộc thế của bà vương hậu hoang dâm đã chấm dứt trong đau đớn và bi kịch. Theo SBĐ |
Thứ Tư, 15 tháng 1, 2014
Kết cục thảm của bà hoàng hậu dâm tà mới nhất với em chồng
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét