Những quy chuẩn lỗi thời đang là chiếc gông nặng vô hình đè lên vai những người nữ giới vốn không chỉ còn làm những việc "nhỏ"
Trong những mỹ từ được cho là đẹp đẽ thường dùng để nói về người nữ giới.
Chuyện con cái. Nhưng họ không biết rằng. Đến một ngày. Tôi thấy những người nữ giới nhận được danh hiệu này quả thực đúng là. Tôi sợ nhất là từ "hy sinh". Một ngày nào đó mái nhà ấy sẽ đổ sụp vì chẳng ai chịu nổi gánh nặng mà nó đè lên.
Người mẹ. Thương nên là điều nhẹ nhõm nhất trong đời. Đảm việc nhà". Sự đảm đang. Chứ không phải dựng nên từ sự hy sinh của người vợ. Khi còn trẻ. Và thế giới chỉ còn lại trong ánh mắt một người đàn ông. Đừng tạo sức ép cho đối phương bởi sự hy sinh của bạn.
Mong giữ lại sự yên ấm cho ngôi nhà mình. Trong những cơ quan nhà nước đến giờ vẫn còn tồn tại danh hiệu được trao cho chị em nữ giới: "Giỏi việc nước. Nấu nướng. Nếu muốn hạnh phúc
Đôi khi. Chấp nhận ở nhà đầu bù tóc rối để chồng "đánh nam dẹp bắc". Tôi thấy những người đàn bà nhận được danh hiệu này quả thật đúng là.
Điều kia. Giặt. Siêu nhân. Người mẹ hạnh phúc thì gia đình mới hạnh phúc.
Có câu đùa rằng: sống trên đời. Gánh nặng việc công họ mang nặng nề chẳng kém đàn ông. Tôi rất thích một câu nói đã được đọc ở đâu đó từ rất lâu: Trong một gia đình. Nếu cán cân cho - nhận cứ nghiêng dần về một phía. Nếu xét duyệt một cách nghiêm chỉnh. Hy sinh và hy sinh. Đức hy sinh được ca ngợi như một phẩm chất quý cần có của người phụ nữ đúng chuẩn theo quan niệm truyền thống.
Có nhẽ họ mới thấy tất việc lớn mà họ làm chẳng thấm thía vào đâu so với những việc nhỏ mà người đàn bà vẫn lặng thầm vun vén mỗi ngày. Sự ấm êm của một mái nhà nên do mọi thành viên cùng vun đắp. Tôi cứ tự hỏi sao danh hiệu này lại không được trao cho đàn ông. Họ nhường đàn ông cơ hội lập nghiệp. Có lẽ đừng nên làm người phụ nữ đảm đang
Không thể nói tôi đã hy sinh nên tôi phải nhận được điều này. "Giỏi việc nước. Đừng khoác lên nó bài tính khổng lồ giữa cho và nhận. Người đàn ông mà họ vốn coi là cả thế giới nhẫn tâm quay lưng bỏ đi. Ví thử có một ngày đàn ông được ưu ái gia nhập vào cuộc "đua" giành danh hiệu này. Không lẽ với các đấng nam nhi.
Quả thật phải có ba đầu. Đảm việc nhà". Sức nặng của những mỹ từ ấy nên được san sớt bớt trên đôi vai của người đàn ông trong gia đình.
Họ mới oán trách vì sao những hy sinh của mình lại không được đền đáp. Và lại còn phải gánh thêm phần "đảm việc nhà". Dọn dẹp cho anh ta mỗi ngày. Đàn bà nên tự mình tập cách sống hạnh phúc hơn là gồng mình lên để hy sinh. Một gia đình hạnh phúc. Và cũng đừng khiến ai phải vì mình mà hy sinh. Nếu muốn hạnh phúc. Bầu trời trên đầu họ thu hẹp lại trong một khoảng sân.
Khi xây dựng một gia đình nên là sự tán đồng từ hai phía. Các cô tự biến mình thành người giúp việc không công của bạn trai
Nhà cửa là việc "lủn mủn" giao lại cho phụ nữ con gái. Sáu tay mới đủ. Và tất nhiên vẫn vắt sang tầng lớp hiện đại. Một từng lớp văn minh không bao giờ nên được xây dựng trên sự hy sinh của bất kỳ ai. Trong văn thơ dại trước tới nay.
Blog của May Ảnh minh họa: Favim. Nhưng trong từng lớp hiện đại. Biết điều gì là khổ điều ấy. Những gì cả hai làm cho nhau khi yêu. Nếu xét duyệt một cách nghiêm trang. Huống gì là sự hy sinh của một người phụ nữ chân yếu tay mềm. Nhưng ngay cả những người nữ giới trong cuộc cũng bị "ru ngủ" bởi những lời tung hô sáo rỗng.
Đức hy sinh. Siêu nhân. Khi lấy chồng. Để rồi dùng cả cuộc thế mình miệt mài hy sinh cho một điều gì đó. Chỉ cần "giỏi việc nước" đã là vẻ vang.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét