Năm 2010, em trai Nhung là Mai Văn Sơn xuống Hà Nội học nghề tại một trường Trung cấp
Sờ soạng gánh nặng cơm áo đang đè nặng lên đôi vai gầy guộc, mỏng manh của cô bé tật nguyền Mai Thị Nhung (23 tuổi, Cẩm Khê, Phú Thọ). Ngay từ khi bước chân xuống bến xe Mỹ Đình, một cô gái mười tám tuổi chưa học hết lớp 2 đã tinh thần được điều đó. Câu nói chân tình ấy khiến không ít người rơi nước mắt, bởi nếu Nhung ốm, ai sẽ lo tiền thuốc, tiền ăn, tiền sinh hoạt cho cả 3 người? Thế nhưng thân thể Nhung đâu phải là mình đồng da sắt, những hôm trái gió trở trời các khớp xương lại thi nhau hành tội.
Ngày nào cũng thế, Nhung lên giường đi ngủ lúc 2 giờ đêm và tỉnh lúc 7 giờ.
Gánh nặng mưu sinh lại càng đè nặng, khi vừa phải lo thuốc thang cho bà nội ở quê lại vừa nuôi em ăn học. “Hãy quên đi mình là người tật nguyền, cứ xem mình là người khỏe mạnh để làm được nhiều thứ hơn…”- Nhung nói (Ảnh: Quang Thế).
Những bữa sáng không có gì trong bụng, bữa trưa ăn tạm cái bánh mì, bữa tối cố làm việc cho quên cái đói nghe đâu là “bạn” của Nhung. Từ khi bố mất, mẹ đi làm xa, cậu em trai tên Sơn phải lên nhà chú ruột ở. Đã nhiều lần, Nhung bị chửi mắng, hất hủi, đã nhiều lần ướt hết cả chiếc gối vì hờn tủi cho căn số mình. Để trang trải cho cuộc sống, ban ngày Nhung đi phát tờ rơi cho một công ty bán đồ điện tử có quy mô khá lớn, buổi tối cô bạn lại đẩy xe đi bán trà đá ở cổng trường Sư Phạm Hà Nội tới tận 12 giờ đêm mới đẩy xe về.
Phiên chợ quê nghèo ở cách nhà Nhung không xa cứ 5 hôm lại họp một lần
Ngày ấy máy nghiền bột còn chưa phổ quát, hàng ngày Nhung phải mài sắn để gạn lấy bột. Có người tốt bụng thì cho cô bạn bát cơm, cho quần áo và ngủ nhờ lại. Trò chuyện với Nhung, nghe cô bạn 23 tuổi tâm can về cuộc sống, không ai có thể kìm nén được nỗi xót xa. Nhọc nhằn mưu sinh xứ người Hà Nội tráng lệ và đầy cám dỗ.
Mười tám tuổi, cô bạn có một quyết định táo bạo khác: Xuống Hà Nội tìm kế mưu sinh. Người dân ở ngõ 175 Xuân Thủy dường như đã quá quen với hình ảnh một cô bé chân thập thễnh, yếu ớt đẩy chiếc xe bán trà đá lầm lũi đi từ trong ngõ ra. Tốt bụng hơn nữa thì nhận Nhung vào làm giúp việc vặt trong gia đình.
Với một cô gái tật nguyền, lại là rường cột của cả gia đình, cuộc sống có lẽ đã quá nghiệt ngã với Nhung. Dang dở ước mơ đến trường Sinh ra “có tí chút khác thường”, cô bé Nhung từ khi ý thức được những điều xung quanh mình đã khóc không sao nhiêu lần bởi sự nghiệt ngã đó. Nhung lúc nào cũng nở nụ cười trước cuộc sống nặng nhọc Hai bà cháu Nhung (ảnh: Quang Thế) Tuổi thơ nghèo khó của Nhung trôi đi trong những nỗi nhọc nhằn của bố, mẹ và những khổ đau không nói nên lời của chính mình
Đôi chân mỏi mệt của Nhung đã đi từng nhà người dân xin ngủ nhờ qua đêm. Hai bà cháu, một già nua, một tật nguyền dựa vào nhau sống qua ngày bởi những công việc làm công trong xóm.
Kể từ đó, gánh nặng cuộc sống đè lên đôi vai cô gái yếu ớt. Buổi tối Nhung đi bán trà đá tới nửa đêm mới về (Ảnh: Quang Thế) Dù lao động nặng nhọc nhưng Nhung vẫn luôn lạc quan. Nhung luôn vững tin vào ngày mai phía trước, chỉ cần mình cụ, thì cuộc sống ắt sẽ không phụ bạc con người.
Nhung khi ấy vừa là người chị vừa là một người mẹ chăm lo cho cậu em của mình. Mỗi tháng, Nhung vẫn bị ốm ít ra 1 lần và cô bạn đã phải nghỉ việc tới 10 ngày. Đôi tay đỏ ửng, bỏng rát sau mỗi lần mài sắn nhưng nghe đâu cô bạn đã quen với điều đó. Không người thân quen, không chỗ dừng chân, không có gì trong tay, cô độc và sợ hãi là cảm giác trước nhất mà Nhung bước chân xuống mảnh đất Hà thành.
Những hôm chợ phiên, hai bà cháu Nhung líu tíu khiêng thúng bánh sắn đã được chuẩn bị từ trước ra bán để cải thiện thêm cuộc sống hiện tại. Lên lớp hai, Nhung phải bỏ dở con đường học hành bởi gia đình quá nghèo túng và điều kiện sức khỏe quá yếu.
Có những hôm, từ sáng đến chiều Nhung chỉ ngồi mài sắn cho kịp mẻ bánh ở phiên chợ sắp tới
Nhưng chưa khi nào, cô gái nghị lực ấy có ý định bỏ cuộc, Nhung lại lau nước mắt, gõ cửa từng nơi xin việc làm công.
Nhưng trớ trêu thay, đôi chân tập tễnh khó chuyển di, đôi tay yếu ớt không làm được việc nặng và ngay làm vỡ đồ đạc trong gia đình khiến Nhung khó tìm được công việc.
Nhung kiên tâm ra đi không một chút e dè và luôn mang theo mình một suy nghĩ : “Cuộc sống không cho mình thường ngày như mọi người thì mình phải gắng để bằng người”. Khi được hỏi động lực nào đã mang đến cho cô bạn sức mạnh để làm việc như thế, Nhung chỉ cười mà nói : “Mình chỉ mong muốn gia đình được yên ổn, mọi người không vất vả nhiều như trước nữa thôi”.
Khoảng thời kì đó là những đêm ước man, mệt mỏi mà nước mắt không dừng bởi những nỗi lo cho gia đình mình. Những tháng ngày ở nhà nhìn bạn bè líu tíu tới trường, trong lòng Nhung lại bộn bề những khao khát được cắp sách tới trường như bao bạn bè cùng trang lứa. Đến năm tròn 14 tuổi, bố Nhung đột ngột chết thật, mẹ lại bỏ quê hương đi mưu sinh ngay sau đó không lâu.
Đôi chân tập tễnh, đôi tay yếu mềm nhưng Nhung lại có một “nghị lực thép và một niềm tin sắt đá”. Nhưng điều đọng lại, những ấn tượng về Nhung mà bất cứ ai khi gặp cũng đều cảm nhận rõ rệt là nụ cười luôn nở trên môi. Tứ chi của Nhung đều không có lực, các khuỷu tay và đầu gối đều co vào, khi di chuyển không duỗi thẳng được như những người thường nhật khác.
Thêm nữa, khả năng phát âm của Nhung rất khó nên việc giao dịch với người khác rất hạn chế.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét