Thứ Tư, 9 tháng 10, 2013

'Tự truyện trong buồng giam' mới nhất của người đẹp Hà Thành (3).

Có lúc Ngọc rơi vào trạng thái vô định. Nỗi sợ hãi hoang mang xâm chiếm. Cuộc sống phức tạp, xô bồ đối với một công chức như tôi thật khó để thích ứng. Tôi sẽ phải thích ứng như thế nào đây khi tôi lạc lõng, trơ thổ địa không có lấy một điểm tựa nào để bấu víu. Những điều tưởng chừng như nhỏ bé ấy nhưng đối với những tội nhân thì điều đó thật lớn lao.

Đã có lúc tôi rơi vào sự tuyệt vọng và tìm đến một giấc ngủ nghìn thu để quên đi toàn bộ…Nhưng chỉ một lời nói của Ban (Ban Giám thị) Đỗ Đình Thi đã cứu vớt vong linh tôi, đã kéo tôi ra khỏi vực sâu của sự vô vọng.

Tôi sẽ phải đối mặt với mọi sóng gió nhưng không cho phép mình gục ngã trên đường đua còn dài. Thời kì vẫn lặng lẽ trôi đi, giờ Ngọc không còn lạc điệu giữa biển người xa lạ nữa, tuốt luốt đã trở nên thân quen và cô tự nhủ mình: “Nhờ có tình thương yêu của cán bộ đã giúp tôi vượt qua nỗi chán chường, sự vô vọng.

Tôi phải nhìn vào sự thực và tĩnh tâm ưng ý mọi chuyện như nó vốn thế. Có đôi khi tôi thấy mình lạc lõng chơi vơi giữa biển người đông đặc. Niềm tin ấy khiến tôi chẳng thể đắm chìm trong nỗi đau thương mất mát nữa. Từng ngày cô bắt đầu cảm nhận được tình thương, sự nhẫn nại động viên, vun đắp sự sống trong cô của những cán bộ quản giáo ở Phân trại số 4 này, đã kéo cô lên khỏi vực thẳm.

Gột sạch bùn nhơ để làm lại từ đầu  Sau khi Tòa phúc thẩm giảm hình phạt cho Ngọc từ án chung thân xuống 20 năm ốc đi cải tạo ở Trại giam số 5, cô vẫn còn sững sờ và phân bua: “20 năm tù là quá dài cho một đời người. Mà bi kịch lớn nhất của đời người là mất đi mục đích sống, thiếu vắng ước mong và khát vọng…”. Rồi thời gian sẽ lau khô những giọt nước mắt của tôi và tôi sẽ trở về.

Tôi tin rồi một ngày nào đó cánh cửa khuyết điểm sẽ đóng lại. Một ngày, hai ngày rồi ba ngày… tôi không biết mình đã đếm bao nhiêu ngày như thế. Những tháng ngày sống trong Trại giam số 5 này, tôi mới nhằm nhò nỗi cô đơn, khổ cực trong tuyệt vọng. Có đôi khi tôi như muốn quên lãng bản thân mình để hòa vào cái nắng, cái gió khắc nghiệt để quên đi kí vãng đẹp, quá cố êm ả và bằng lặng.

Nỗi đau có thể nguôi, nhưng nỗi xót xa ăn năn và tiếc vẫn còn nằm đó trong tâm trí và sẽ còn đi theo tôi đến suốt cuộc đời, bởi hàng ngày tôi phải đối diện với chính mình.

Riêng tôi, tôi không bao giờ cho phép mình lẩn tránh số phận, Tôi sẽ sống và ngẩng cao đầu đón bình mình để tin vào một mai sau cuộc sống sẽ tốt đệp hơn. Nhờ có tình ái thương của ba má, của anh trai và quan trọng hơn cả là tình người của những cán bộ quản giáo nơi đây, đã giúp tôi đứng vững đến giờ khắc này. Hai năm sống, học tập, rèn luyện, cải tạo tại đội Văn nghệ của trại giam đã cho cô thật nhiều nghị lực, niềm tin và cái cô nhận được lớn hơn ắt tình người mà Ban Giám thị đã dành cho.

Ban Thi nói: “Vào tù chưa phải đã là hết, đã mất cái nhỏ đừng đánh mất cái lớn hơn đó là tư cách, sự sống của cái gọi là con người”.

Hình ảnh ấy sẽ khắc sâu trong tâm não của cô bởi chính đó là Tiếng hát tình đời, Tình người đã dành cho không chỉ riêng cô mà cho tất tù đang sống và học tập tại Trại giam số 5.

Duy Việt  (ghi). Cô sẽ vượt qua tuốt tuột để hướng về phía trước bằng niềm tin do tôi không thể phụ sự bao dung, lòng nhân ái…của mọi người. Sự sống phát sinh trong cái chết  gọc nhớ có nhà văn từng nói: “Sự sống phát sinh từ trong cái chết, hạnh phúc hiện ảnh từ trong đau thương và gian khổ”.

Vị, tôi nghĩ vòng quay của thời gian lặng lẽ mà nhanh đến bàng hoàng. Nhưng trong thực tế cuộc sống, có người may mắn hạnh phúc nhưng cũng có người bất hạnh. Tôi muốn chôn sâu vào miền ký ức riêng để nó ngủ quên trong một góc riêng của tâm tưởng. Tôi biết chặng đường phía trước thật nhiều khó khăn, gian khổ.

Cũng có lúc tôi cảm giác như có hàng vạn mũi kim đâm vào da thịt nhói buốt.

Và tuồng như, bít tất đã cứu vớt linh hồn cô, đã cho cô thêm một lần hồi sinh từ trong vô vọng. Tôi tin mọi ươc mơ có thể đạt được bằng sự nhẫn nại và bản lĩnh của mình. Còn với riêng Ngọc, có lẽ cả thế cuộc sẽ không quên một quả trứng vịt lộn tự tay một cán bộ trại đưa cho cô sau một đêm diễn trong cái rét buốt của mùa đông nhưng sao tôi thấy ấm lòng biết bao.

Trong lòng tôi như có muôn trùng con sóng cuồn cuộn trào dâng. Một cán bộ quản giáo đã từng nói với tôi: “Sinh ra trên đời ai chằng mong muốn mình có một cuộc sống sung sướng, hạnh phúc. Chỉ biết rằng tôi đã phải sống giữa muôn trùng con sóng dữ dội trào dâng trong lòng. Khắc khoải, xót xa, thống khổ và nhớ tiếc. Đôi chân tôi như bị vùi sâu xuống lòng đất bởi một sức mạnh vô hình của niềm đau.

Và đó cũng là món quà giá trị nhất để cô tặng cho đứa con trai bé bỏng thân yêu. Cô nhận ra rằng cuộc sống còn rất nhiều ý nghĩa, cánh cửa cuộc thế vẫn mở mang đón đợi.

Hạnh phúc vẫn mim cười trong đau thương và gian khổ. Cũng chẳng thể tránh khỏi những sai trái, điều quan trọng là biết sửa sai, tin vào cuộc sống, vượt qua những cám dỗ để là chính mình trong bất cứ hoàn cảnh nào”. Sau lưng tôi những mảnh vỡ đau thương sẽ được gắn kết thành niềm hạnh phúc.

Mọi thứ có thể qua đi khi nỗi đau, sự dằn vặt, hối được tôi trả lại bằng chính những giọt nước mắt và những giọt mồ hôi.

Cũng có khi cô như ngồi trên đống lửa, chỉ cần thêm một tí nỗi đau nữa thôi, cô sẽ gục ngã, sẽ rơi vào đáy sâu vực thẳm mù khơi, có nhiều lúc cô cảm giác sẽ chẳng thể chịu đựng hơn được nữa, vì đang phải sống giữa biển người đông đúc, xô bồ trong chuỗi ngày lao lý.

Ngọc đã viết những dòng trăn trở trong tự truyện của mình như sau: “Tôi muốn gào lên để xé toang khoảng trời u tối mà tôi buộc phải đối mặt và băng qua.

Cuộc sống xô đẩy làm bước chân cô đi lạc lối, giờ đây cô đang phải trả giá cho những việc làm của mình. Mà nếu có vắt kiệt sức mình qua từng ngày, từng giờ để vượt qua ngưỡng cửa tội lỗi tôi cũng sẽ rứa. Cái nắng, cái gió của miền Trung khắc nghiệt cộng với cái mệt mỏi của một chặng đường dài càng làm cô chán chường. Chỉ một cốc nước mát giữa trưa hè khi tập tành, hay một bát cháo nóng giữa mùa đông giá lạnh sau giờ biểu diễn cũng đủ làm cô thấy rét mướt tình người.

Hàng đêm trong trại giam, Quỳnh Ngọc vẫn thấy hiện về trong ký ức chua xót của mình hình ảnh đứa con trai bé bỏng với đôi mắt ngấn lệ và đôi bàn tay bé xíu…; hình ảnh bố mẹ chồng với đôi mắt hõm sâu…; hình ảnh người anh trai với khuôn mặt mệt mỏi, lo lắng… Trong tâm trí Ngọc như còn văng vẳng lời nói rút cuộc của người mẹ dành cho cô, dòng thư của em gái viết cho cô…; rồi lòng tin của người đàn bà tên Hồng và tiếng khóc nấc lên của bố cô…tại phiên tòa; sau cùng là hình ảnh của người chồng đã khuất mà cô nhất quyết thương tình…Trong chuỗi ngày lâm vòng lao lý, cô cũng đã cảm nhận được sự bao dong, có nhân, thứ tình người thẳm sâu ẩn chứa nơi những người cán bộ Quản giáo ở Trại giam số 5 này đang từng ngày quên đi nỗi khó nhọc đời thường để nâng đỡ cuộc đời cô… Cô muốn mình phải sống, sống có ý nghĩa để trở về làm lại cuộc đời, để không phụ lòng tin, tình thương mà mọi người đã dành cho mình.

Cô sẽ phải đối mặt sao đây cho chặng đường dài 20 năm phía trước. Ngọc nhớ lại cách đây vài năm… chiếc xe thùng của Bộ Công an lao nhanh ra ngoại ô đô thị đưa cô đến Trại giam số 5, Lam Sơn này vào một buổi trưa đầu tháng sáu. Tôi thấy xót xa cho thân phận mình. Để mỗi khi đêm về trằn trọc nghĩ đến con, nghĩ về gia đình đang từng ngày ngóng đợi, cô vừa dằn vặt vừa tự trách mình tại sao có thể bi quan đến thế.

20 năm dài đằng đẵng, mới chỉ nghĩ đến thôi cũng đủ làm cô suy sụp tinh thần, sự nản làm tôi nhạt với hết thảy. Ngọc như bừng tỉnh sau cơn mơ. Toàn thân cô ngã quỵ trước một thực tế phũ phàng. Cho dù thế cuộc có như thế nào, tôi cũng sẽ chũm vượt qua. Điều quan trọng và đốn là phải có nghị lực, lòng tin để vượt qua những ranh giới ấy.

Vì tôi không cho phép mình gục ngã, tôi tin trên đời này không có con đường cùng mà chỉ có những ranh giới.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét